Chương 147

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 147

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trình Hiểu Lễ không nói thêm nữa với tay vào giữa ống quần của cô. Khi chạm vào hoa huyệt của cô, anh ta thì thào nói:
“Quả nhiên, lúc ở bên cạnh cậu ta em còn không thèm mặc qυầи ɭóŧ?”
Ngay khi nhìn thấy môi cô hơi sưng lên, anh ta đã điên tiết lắm rồi nhưng bây giờ chạm vào hoa huyệt của cô, nó hãy còn ướt, nhét ngón tay vào đã chủ động khép mở, đúng là chủ động cầu làʍ t̠ìиɦ mà.
Trình Hiểu Lễ với tay vào khuấy đảo, kéo ra một ít chất lỏng.
Cũng may, sau cùng thì Giang Viễn cũng dùng khăn lau sạch sẽ, chỉ còn lại nước của cô, phía ngoài cũng không để lại vết tích gì nên Trình Hiểu Lễ cũng không lấy ra được.
“Con đĩ, nếu anh không chơi em một ngày, em sẽ động dục trước mặt những tên đàn ông khác.”
Trình Hiểu Lễ cởϊ qυầи cô ra, không có bất kỳ màn dạo đầu nào mà nhét vào.
“A…”
Mặc dù vừa rồi cô lêи đỉиɦ vài lần rồi nhưng dù sao cũng đã qua một lúc rồi, cô gần như khô cả rồi.
Còn của Trình Hiểu Lễ lại thật sự rất to, to đến mức lấp đầy âʍ đa͙σ của Tạ Thu Thủy. Cô cau mày vì đau, rầm rì nói: “Đừng mà…”
Giang Viễn cư xử với cô rất dịu dàng, cô không thể chịu nổi sự thay đổi đột ngột như vậy.
Cô không thoải mái, Trình Hiểu Lễ cũng không thoải mái theo.
Cũng hết cách.
Trình Hiểu Lễ sợ cô hét lên, vì vậy anh ta chỉ có thể ở đứng im bên trong, lấy tay kí©ɧ ŧɧí©ɧ hoa đế của cô.
Tạ Thu Thủy biết rằng có người ở bên cạnh, thậm chí có thể có cả Giang Viễn, nên đành chịu đựng.
Nó giống như một cơn ác mộng còn dang dở, vừa xong một cái, lại bắt đầu một cái khác.
Nhưng Trình Hiểu Lễ có kinh nghiệm hơn Giang Viễn rất nhiều, anh ta biết cách làm cho phụ nữ cảm thấy thoải mái, để anh ta cũng có thể vui vẻ.
Vì vậy khi vuốt ve hoa đế của Tạ Thu Thủy, anh ta khi nặng khi nhẹ, đè nghiến đầy kỹ thuật.
Tạ Thu Thủy nhanh chóng không nhịn nổi nữa.
Trình Hiểu Lễ có kinh nghiệm hơn Giang Viễn, cô lại đang bị bệnh, càng dễ dàng rơi vào tay giặc.
Hai mắt nhắm nghiền, cơ thể cũng cực kỳ nóng, rất muốn phát tiết ra. Hai tay cô vươn lên, lung ta lung tung vớ lấy lan can đầu giường.
“Ư ưʍ…”
Đây là bệnh viện, dù Lâm Xuân Lộ có ngủ say đến đâu thì cửa phòng bệnh vẫn luôn mở.
Dù sao cũng không phải nơi riêng tư, bác sĩ, y tá, thậm chí cả bệnh nhân và người nhà đều có thể vào bất cứ lúc nào.
Tạ Thu Thủy vừa căng thẳng thì kɧoáı ©ảʍ nhận được càng sâu sắc.
Dần dần khi nơi đó bớt khó chịu hơn, Trình Hiểu Lễ mới bắt đầu nhẹ nhàng đưa đẩy, tách mở miệng huyệt của cô từng chút một.

Bình luận (0)

Để lại bình luận