Chương 147

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 147

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhìn thấy Nguyên Tuấn Sách, Tùng Nhai ngồi thẳng dậy, dây xích trong không trung rầm rầm rung động, giọng nói của anh ta cũng vì lạnh mà không ngừng run rẩy: “Ngươi tới này, chắc chắn không có khả năng là để thả ta ra ngoài đi?”

Vừa dứt lời, khe lõm trên vách tường liền xuất hiện một ngọn lửa, địa lao rét lạnh tối tăm cuối cùng cũng có chút độ ấm và ánh sáng.

Đây là ấm áp mà Tùng Nhai chưa từng cảm nhận được trong suốt khoảng thời gian qua. Từng lỗ chân lông trên người anh ta đều được ngọn lửa này sưởi ấm đến thoải mái, dường như trong nháy mắt, anh ta hận không thể chôn đầu mình trong đống lửa, để cả cơ thể mình ấm áp hơn một tí.

Tùng Nhai sợ hãi nhìn Nguyên Tuấn Sách: “Không phải người đã bị cướp đi yêu lực rồi sao? Ngươi hẳn phải biến thành phàm nhân mới đúng! Sư phụ ta đã chết, ngươi lại có thể sử dụng hỏa, vậy ngài ấy ——”

“Ông ta đã sớm chết rồi.” Nguyên Tuấn Sách khoanh chân ngồi xuống, khom lưng quá lâu khiến anh không được tự nhiên, anh vặn vẹo cái cổ, dùng một loại ngữ khí không chút để ý mà nói.

“Vậy yêu lực của ngươi từ đâu mà tới!”

“Một kẻ hèn tự xưng là thần mà thôi, đương nhiên là ta đã giết nó để đổi lấy sức mạnh. A nói là hỏa, toàn bộ nguyên tố ngũ hành, ta đều đã vận dụng đến lô hỏa thuần thanh (1). Thế gian này, đã không còn có yêu ma nào có yêu lực mạnh hơn ta nữa rồi.”

Lô hỏa thuần thanh: Cực kì thành thạo một việc gì đó.

Sắc mặt Tùng Nhai cứng đờ, vẻ chật vật trên mặt dần bị thay bằng sự không cam lòng, và pha thêm chút căm ghét.

“Vậy ngươi tìm ta có mục đích gì? Tu vi của ngươi đã đủ để xưng bá, ngươi còn giết chết tiên nhân. Thế gian này không phải là của ngươi sao! Một con lỗi yêu gà mờ như ta còn có giá trị lợi dụng gì với ngươi nữa.”

“Ta tới nơi này, chỉ muốn hỏi ngươi một chuyện. Người làm cách nào tu luyện thành một con yêu sống tạm trong trăm năm? Nếu như ta nhớ không lầm, lúc trước ngươi chẳng qua cũng chỉ là một phàm nhân, mà hiện giờ ngươi đã sống được trăm năm.”

“Ngươi không phải đã sớm biết rồi sao? Ta tẩu hỏa nhập ma, là lỗi yêu. Lần đầu tiên ngươi nhìn thấy ta không phải đã gọi ta bằng cái danh này sao.”

Tùng Nhai ngẩng đầu, vẫn như cũ tự cho mình là siêu phàm, không thèm đặt Nguyên Tuấn Sách trong mắt.

“Năm đó, ta suất lĩnh một đám người tu đạo, chém tận giết tuyệt cả tộc hồ yêu, dùng tinh hồn của bọn chúng để tế luyện. Vốn tưởng sẽ trở thành tiên, không ngờ lại tẩu hỏa nhập ma, trở thành yêu quái. Ta vốn không hề định giấu giếm quá khứ này. Sao vậy? Những con hồ yêu đó không muốn nói cho ngươi? Còn cần ngươi tự mình tới thẩm vấn ta sao?”

Tùng Nhai nâng tay lên, dây xích rầm rung động, ống tay áo to rộng được vén lên, lộ ra làn da được các đồ đằng màu đen phủ kín.

“Nhìn thấy không? Đồ đằng này là do ta tẩu hỏa nhập ma mà xuất hiện, cả người ta đều bị thứ ghê tởm này bao phủ. Cho dù từng bị ngươi cào rách da thịt, nó vẫn sẽ tái sinh. Giống như hồn phách của đám hồ yêu chiết tiệt kia, luôn bám lấy ta không bỏ!”

Nguyên Tuấn Sách: “Ta không muốn hỏi ngươi những thứ này. Ta chỉ muốn biết, ngươi làm cách nào sống tạm suốt trăm năm?”

“Chẳng lẽ ngươi muốn hỏi ta, có biện pháp nào kéo dài thọ mệnh của phàm nhân đến trăm năm?”

Thấy anh không lên tiếng phủ nhận, Tùng Nhai liền biết mình đoán đúng rồi, mở miệng cười điên cuồng khiến dây xích sắt cũng run rẩy theo. Anh ta càn rỡ, ngửa tới ngửa lui, ngọn lửa bên cạnh đập dờn lay động mãnh liệt.

“Để ta đoán xem nào, chẳng lẽ ngươi muốn, kéo dài thọ mệnh cho vị sư muội Hạnh Mính kia của ta?.”

Nguyên Tuấn Sách nhìn thẳng anh ta, không rên một tiếng.

“Ha ha ha ha! Ngươi là một con yêu thuần chủng, giờ lại còn thành thần, vậy mà thất tình lục dục một cái cũng không sốt nhỉ! Ta đây liền đại phát từ bi nói cho ngươi, vĩnh viễn đều không thể!” Tùng Nhai trừng mắt, nâng cằm, ánh mắt sắc bén trừng anh.

Gương mặt Nguyên Tuấn Sách vẫn không có nhiều dao động, giống như không nghe thấy sự khiêu khích trong lời nói của anh ta: “Ta có rất nhiều biện pháp có thể khiến ngươi nói ra.”

“Ngươi giết ta cũng không có khả năng! Không tin thì ngươi cứ thử đi. Dùng cái cách cũ của ta ấy, giết hơn một ngàn con súc sinh, dùng hồn phách của chúng nó chế thành oan hồn rồi đưa cho con bé xong. Ta bảo đảm, sư muội của ta nhất định sẽ bị chết rất thống khoái!”

Ánh lửa đột nhiên bay ra bám lên quần áo của Tùng Nhai, giây tiếp theo cả người anh ta đều bị ngọn lửa bao phủ. Tùng Nhai run rẩy vội vàng lăn lộn trên mặt đất, dây xích cũng lay động dữ dội. Nhìn thấy Nguyên Tuấn Sách sắp đi, Tùng Nhai cất tiếng cười to.

“Biến thành tiên nhân có ích gì! Ngươi sẽ phải sống cô độc suốt quãng đời còn lại, chờ đến khi con bé già rồi, ngươi vẫn là con yêu ma trẻ trung như này, giương mắt nhìn cô sống sờ sờ chết già!”

Bóng người Nguyên Tuấn Sách dần dần đi xa, Tùng Nhai bị liệt hỏa hừng hực bao phủ, anh ta gắt gao nắm chặt sợi dây xiềng xích đang giữ chặt mình, liệt hỏa thiêu đốt quần áo của anh ta, dần ăn mòn làn da anh ta. Tùng Nhai quỳ trên mặt đất, ngửa mặt lên trời rít gào: “Giết ta đi! Ta đã sớm không muốn sống nữa, sư phụ, đồ đệ tới với ngài đây!”

Khi Nguyên Tuấn Sách về đến nhà, Hạnh Mính đã ngồi trước cửa nhà chờ anh.

Cô vừa ngẩng đầu, liền nhìn thấy người thiếu niên đang đứng lẳng lặng trước mặt. Trời mới vào đông giá rét, anh mặc một chiếc áo lông màu đen cao cổ, áo khoác bên ngoài kéo đến vị trí xương quai xanh, lộ ra nụ cười âm trầm giả dối đáng sợ, hình ảnh này dần dần chồng lên ma quỷ trong trí nhớ.

“Hạnh Mính đang chờ gì thế?”

Nguyên Tuấn Sách biết, từ lần trước anh thả cô rời đi, sau này cô chắc chắn sẽ không chủ động tới tìm anh, càng không có khả năng xuất hiện trước cửa nhà anh. Cho nên, Nguyên Tuấn Sách rất cảnh giác, thậm chí còn suy nghĩ, Hạnh Mính trước mắt, có phải lại bị thứ quỷ quái gì bám vào người hay không?

“Tôi muốn biết Lộ Điệp đang ở đâu? Anh nhất định có thể tìm được cậu ấy.”

Trên mặt cô là nỗi bi thương khó có thể che giấu, gương mặt tiều tụy, cả người nhu nhược đáng thương, cứ như đã biến thành một người hoàn toàn khác với thiếu nữ hoạt bát ngày xưa. Cô bây giờ càng khiến người đối diện sinh lòng trìu mến, nhưng lại càng muốn phá hủy vẻ đẹp yếu ớt này hơn.

“Mọi người trong trường học đều đã quên Lộ Điệp. Nguyên Tuấn Sách, anh nói cho tôi biết đi, tôi muốn biết hiện giờ cô ấy đang ở đâu.”

Nguyên Tuấn Sách vẫn duy trì ý cười thản nhiên như cũ: “Hạnh Mính tới nơi này, chỉ vì muốn biết người kia đang ở nơi nào sao? Không phải tôi đã nói với Hạnh Mính, cô ta đã không sao rồi sao?”

“Tôi chỉ muốn biết! Tôi chỉ muốn nhìn cậu ấy một cái thôi, hoặc là anh dẫn tôi đi nhìn cậu ấy một cái cũng được, chỉ liếc mắt một cái thôi!”

Anh quay đầu, tỏ ra vẻ phiền chán, không chịu đối diện với Hạnh Mính.

“Em thậm chí còn không muốn quan tâm tôi giống như quan tâm cô ta. Cho dù em có chủ động tới nơi này cũng chỉ là vì muốn tìm cô ta. Tôi là cái gì với em thế? Tôi thích Hạnh Mính như vậy, muốn để Hạnh Mính mang thai đứa bé của mình, nhưng cho dù tôi làm như thế nào, em cũng không chịu đối với tôi giống như với người khác. Thậm chí còn không thích tôi bằng một phần vạn của người ta.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận