Chương 147

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 147

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thì ra là chiêu này của tôi thật sự hữu dụng a… Hàn Vũ ơi Hàn Vũ, mau cảm tạ tôi đi!

“Nhưng mà chị cũng rất xấu nhé, đã thích người ta rồi mà còn đùa giỡn như vậy!” Tôi cười gian nói.

“Như vậy mới thú vị chứ!” Đường Hân cũng trả lại cho tôi một nụ cười gian không kém.

Sau đó, Hàn Vũ ở bên kia vách tường đánh một cái hắt xì thật to.

Lúc này, đột nhiên Hàn Tuệ đi đến bên cạnh tôi, hai mắt sáng lên ngó chừng trước ngực tôi, hưng phấn kêu to: “A! Em nhìn thấy trước ngực chị dâu có một dấu hôn nhé!”

Khi đó con bé rất hào hứng, chẳng những hấp dẫn mấy người phụ nữ còn lại trong ao tới đây, ngay cả đám đàn ông bên kia cũng náo nhiệt hẳn lên.

Tôi cúi đầu nhìn ngực phải của mình một chút, quả thực có một dấu vết khá giống dấu hôn, nhưng mà…

“Cho xin đi, cái này không phải dấu hôn mà!” Tôi cười giải thích, “Đây là do chị thấy ngứa nên gãi, gãi nhiều quá nên chảy máu đó chứ!” Mặc dù thoạt nhìn đúng là rất giống dấu hôn.

“Hà hà…”

Rất tiếc, mấy người này nghe không vào lời giải thích của tôi, rất “tùy hứng” kiên trì với cách nhìn của mình, cũng rất ăn ý nở nụ cười gian trá khiến người ta không thể nào bỏ qua.

Sau đó, mọi người lại tụm vào một chỗ, hàn huyên tán dóc về vóc người của nhau, không thể không nói, vóc dáng của mọi người thật là tốt nha, đặc biệt là bộ ngực, vì thế, chỉ nói về mấy cái ngực mà cũng có thể nói hết cả đêm. Phụ nữ ấy à, quả nhiên là rỗi rãi thì chỉ có thể tám chuyện mà thôi.

Thời gian đến gần 0 giờ, mọi người rối rít lưu luyến rời khỏi suối nước nóng, đi tới phòng khách chuẩn bị ăn mừng Natividade.
Khi ra khỏi phòng, mấy người phụ nữ Hàn gia trừ tôi chạy một mạch đến trước mặt Hàn Lỗi.

“Anh ba! Rất mạnh nha!”

“Con trai à, còn tốt chứ!”

“Cháu trai ngoan, rất có tiền đồ!”

“Em trai, thật là nhìn không ra em mạnh thế nha!”

“Anh chàng của Hạ Anh, người quả nhiên không thể nhìn bề ngoài!”

Dứt lời, các bà các cô ăn ý nhìn vào ngực phải của tôi.

Bởi vì vấn đề cách âm, Hàn Lỗi đã biết nguyên do mọi chuyện, anh đột nhiên nở nụ cười xấu xa: “Ai da, sớm biết thế đã hôn lên chỗ mọi người không nhìn thấy rồi!”

Rất khó có được cơ hội thấy Hàn Lỗi nói đùa a, cho nên trong tiếng kêu vui mừng của mọi người, chúng tôi đi vào trong phòng khách, nô đùa vui vẻ nghênh đón Natividade đến.

Sau khi chơi chán, mọi người ăn ý tan cuộc, những người đàn ông nắm tay cô gái của mình lặng lẽ phiêu đi tìm chỗ hẹn hò…Ách, nhầm, tìm chỗ tâm sự.

Hàn Lỗi đem tôi kéo ra khỏi biệt thự, đi tới chỗ rừng trúc mờ mờ phía trước.

Mặc dù nghi ngờ nhưng bởi vì tín nhiệm, dù sao anh cũng sẽ không đem tôi nhét vào sâu trong rừng trúc a, cho nên tôi biết điều một chút đi theo anh.

Anh nắm tay tôi bỏ vào trong túi áo khoác ngoài của mình, dùng nụ cười tà mị câu dẫn thần kinh của tôi cho đến tận khi đến chỗ anh đỗ xe.

Ê? Anh đem xe lái vào trong rừng lúc nào chứ? Hơn nữa vấn đề là làm thế nào anh đi vào chỗ này được? Quả nhiên là mọi chuyện đều có thể làm mà.

“Chúng ta nhất định phải ngồi tư thế này sao?” Ngồi vào trong xe tôi không nhịn được hỏi.

“Ha ha, chẳng lẽ em không cảm thấy tư thế này rất tốt, rất dễ dàng sao?” Hàn Lỗi cười nhẹ trả lời.

Rất tốt? Rất dễ dàng? Cụ thể mà nói, tôi đang ngồi ở trên đùi Hàn Lỗi, thì ra là đây chính là nguyên nhân anh lựa chọn chiếc xe có không gian lớn này a.

“Em đã từng nói anh rất xấu xa hay chưa?” Tôi nhìn anh cười hỏi.

“Cám ơn lời khen của em!” Hàn Lỗi không khách khí trả lời.

“Chẳng lẽ anh không sợ bị bọn họ nhìn thấy sao?” Rất hiển nhiên, tôi cũng có chút xuẩn xuẩn dục động.

Hàn Lỗi vừa ở trên người của tôi sờ loạn vừa nhẹ mổ môi của tôi, nói: “Dĩ nhiên không sợ, bởi vì bọn họ cũng đang bận rộn mà, không rảnh tới xem trộm chúng mình đâu.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận