Chương 147

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 147

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Pháo hữu là cái gì?”

“Pháo hữu chính là chỉ làm tình không nói đến chuyện tình cảm .”

Canh Dung ngồi xổm xuống cùng cô nói chuyện: “Em gái nhỏ bao lớn rồi? Anh trai của em thật sự chỉ có 18 tuổi thôi sao? Thoạt nhìn phía dưới của cậu ta cũng không giống với kích thước mà trẻ vừa thành niên đạt được.”

“Tôi không biết cô đang nói cái gì.” Tiêu Trúc Vũ không muốn cùng cô ta nói chuyện phiếm, cùng cô ta mặt đối thôi cũng đã làm cô không thoải mái.

“Xem ra còn rất ngây thơ, mới vừa học sơ trung?”

Cô không nói một lời mà đứng dậy hướng vào trong phòng ngủ mà chạy.

Phương hướng chạy tới, là phòng ngủ mà Canh Dung vừa mới ra tới.

Người trên giường tư thế ngủ thực lôi thôi, chăn chỉ che đậy đến nửa người dưới, tay hắn vô lực đáp ở gối đầu, nghiêng lệch đầu, ngủ say ở trong mộng đẹp.

Tiêu Trúc Vũ đem phong thư trong tay, nhét vào sách giáo khoa chất đầy trên bàn, cô còn nhìn thấy phía dưới còn có mấy phong thư giống nhau như đúc, thì ra đây chính là thứ trong miệng hắn nói là thư tình.

Cô quỳ gối trên giường, đẩy đẩy bả vai Tô Hòa Mặc.

Say rượu làm hắn đau đầu vô cùng, kháng cự đem đầu nghiêng về một hướng khác .

Tiêu Trúc Vũ vẫn như cũ cố chấp đẩy hắn, xem ra là muốn đẩy đến khi hắn tỉnh mới thôi.

Hắn quay đầu , ánh mắt khó chịu mỏi mệt ,mơ hồ mở ra.

“Làm sao vậy.” Yết hầu dị thường khàn khàn , cảm giác được một trận khát khô khó nhịn.

“Tôi rất đói, buồn ngủ quá.” cô ủy khuất hướng về phía hắn oán giận.

“Tôi cảm thấy lời này là tôi nên nói mới đúng .”

Tô Hòa Mặc nhìn thấy nữ nhân tóc đỏ xuất hiện ở cửa ,đôi mắt nhập nhềm buồn ngủ cũng thình lình phóng đại.

“Hai anh em các người quan hệ cũng khá tốt .” cô ta mặc áo sơmi gợi cảm, ôm cánh tay dựa vào khung cửa, ý cười nồng đậm.

“Cút đi!” Hắn ngồi dậy rống to, cũng làm Tiêu Trúc Vũ hoảng sợ.

“U, tiểu xử nam thao xong liền không nhận người? Tối hôm qua còn cùng tôi phong vân , sao vừa mới tỉnh lại liền thay đổi thành một người hoàn toàn khác vậy.”

“Tôi nói cô cút đi!”

Canh Dung cúi đầu nhìn móng tay màu tím , khóe miệng nổi lên ýcười lạnh , mắt miệt thị ngước nhìn chằm chằm hắn, thanh âm bỗng dưng lạnh băng: “Cũng đừng quên ai có thể giúp cậu thu thập cục diện rối rắm, chọc tôi, cậu xứng sao?”

Tô Hòa Mặc nhìn về phía Tiêu Trúc Vũ, ánh mắt cô ủy khuất lại khó hiểu nhìn hắn.

“Cô đi ra ra ngoài trước đi.” Dừng một chút sau lại nói: “Chuyện này về sau lại nói.”

“A.” Canh Dung đi vào , nhặt lên quần áo, giày trên mặt đất . Thời điểm phải đi , quay đầu lại xem xét liếc mắt nhìn hắn một cái: “Đừng ở trước mặt tôi tỏ thái độ ngạo khí, đến lúc đó ai cầu ai, trong lòng cậu hẳn là rất rõ ràng.”

Bên ngoài truyền đến tiếng cửa đóng lại vang dội , Tô Hòa Mặc vội vàng nhìn Tiêu Trúc Vũ nói một câu thực xin lỗi, Tiêu Trúc Vũ né tránh cánh tay hắn muốn duỗi lại đây.

Cô trước nay chưa từng cự tuyệt hắn như vậy.

Áy náy gục đầu xuống, tự biết mình đuối lý.

“Tôi chỉ là, cùng đường, nếu như có thể dùng biện pháp này đổi lấy nhiều việc được giải quyết , tôi không hối hận, Tiêu Trúc Vũ, cô có thể tha thứ cho tôi không?”

Cô không có trả lời hắn, quay đầu nhìn về nơi khác.

“Tôi rất đói, buồn ngủ quá, tôi ở phòng bếp ngủ cả đêm, rất lạnh.”

“Thực xin lỗi.”

“Tôi không muốn ngủ ở nơi này.”

“Tôi đây liền thu xếp phòng cách vách cho cô ở tạm, cô chờ tôi một chút, thực nhanh thôi.” Tô Hòa Mặc vội vàng lấy quần ở đuôi giường tròng lên, mà cô từ đầu đến cuối cũng không liếc mắt nhìn hắn.

Không thể nói tới tâm tình hiện tại như thế nào, đại khái trong lòng cũng không phải thực sự rất tức giận, Tiêu Trúc Vũ giơ tay ấn xuống vị trí trái tim vỗ vỗ, không biết đây là cảm giác gì, nhưng cô biết mình thực không vui.

Bình luận (0)

Để lại bình luận