Chương 147

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 147

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô đi vào trong quầy rau liền cầm trái ớt chuông lên dùng mũi để ngửi. Không biết là có thể ngửi xem trái ớt kia có tươi hay không lại bỏ vào trong giỏ, Phó Nhược Hằng nhìn thấy như vậy liền bật cười đến ngây ngốc.

Tiếp đến cô lại đi đến quầy hải sản, nói với cô bán, “Cho cháu hai cân mực ống tươi nha cô.”

Cô bán hải sản nhìn thấy cô, dường như đã quen biết, hôm nay lại tươi cười như thường lệ, “Cháu lại đi mua mực cho con gái đấy à?”

“Dạ.”

“Cháu thương con gái thật đấy nhỉ?”

Đột nhiên bà cô phát hiện ra ánh mắt dịu dàng của Phó Nhược Hằng cứ nhìn chằm chằm theo Trình Ý từ nãy đến giờ. Lúc đầu bà còn có chút nghi ngờ.

“Cháu hôm nay có đi với ai không?”

“Dạ không ạ.” Cô tươi cười.

“Thế thì cẩn thận một chút, mua đồ xong thì về nhà đi nhé. Dạo này người xấu rất nhiều, nhất là mấy cậu thanh niên mặc vest nhìn bản bao nhưng biết đâu được lại là mấy tên thú tính không chừng.”

Phó Nhược Hằng đứng ngay bên cạnh, biết ngay bà cô đang mắng mình, nhưng anh không có giận. Nếu như nói anh có ý đồ xấu xa với Trình Ý thì quả thật không sai một chút nào.

Anh chỉ mỉm cười, nhìn bà cô gật đầu cười lễ phép. Đợi đến khi Trình Ý đi khỏi, Phó Nhược Hằng lại theo bước theo sau, cô bán hải sản không nhịn được liền lên tiếng.

“Cậu tha cho con bé đi. Con bé bị mù rồi. Cậu muốn giở trò thì đi tìm người bình thường ấy. Con bé bị mù thôi cũng đủ đáng thương rồi.”

“Không phải đâu cô ơi, cháu không phải là biến thái. Cháu là chồng của cô ấy.”

Sau đó trước ánh mắt nghi ngờ của bà, anh rút từ trong túi ra một chiếc ví da đã cũ, bên trong chính là tấm ảnh anh nâng niu trân trọng ngày nào cũng đem theo bên mình.

Bên trong là hình cưới của anh và cô.

Bà cô nhìn thấy, lúc này mới tin anh nhưng vẫn không quên giở giọng quở trách.

“Nếu như con bé là vợ cậu tại sao lại để con bé đi lung tung một mình thế kia? Cậu làm chồng gì mà lúc nào tôi cũng thấy con bé phải lủi thủi đi về một mình. Trong thật là thương tâm!”

Ánh mắt Phó Nhược Hằng buồn buồn, “Cháu đã làm nhiều chuyện khiến cho cô ấy buồn lòng. Bây giờ cô ấy đang rất giận cháu, cháu cũng không có đủ dũng khí để cầu xin sự tha thứ của cô ấy.”

“Ai trên đời mà không có sai lầm? Miễn là cậu nhận ra và thay đổi là được. Duyên do trời ban nhưng phận là do người tạo. Duyên phận ngắn ngủi, trân trọng thì là hạnh phúc, không trân trọng thì chính là vạn kiếp ly biệt.”

Câu nói của bà cô khiến hắn đột nhiên thức tỉnh. Có lẽ người ngoài cuộc luôn minh bạch hơn người trong cuộc. Phó Nhược Hằng như hiểu ra điều gì đó vội vàng chạy theo Trình Ý.

Anh có thể bỏ lỡ cô một lần vì hiểu lầm cô.

Bỏ lỡ cô lần thứ hai là vì giận cô, không nhận ra được tình cảm của bản thân mình.

Nhưng tuyệt đối sẽ không có lần thứ ba, bởi vì anh không đánh mất cô thêm một lần nào nữa.

Sai lầm không thể tha thứ là không thể sửa chữa. Cô không tha thứ cho anh thì không cần tha thứ cho anh cũng được nhưng đổi lại lần này sẽ là anh theo đuổi lại cô. Đối tốt với cô không cần lời hồi đáp giống như cô đã từng đối với anh trước đây.

Sau khi mua thức ăn xong, Trình Ý liền trở về nhà. Bất ngờ lúc này trên đường có hai gã thanh niên để ý đến Trình Ý, hắn đang nhắm đến chiếc túi trên tay cô, sau đó liền âm thầm đi theo Trình Ý. Bất ngờ giật lấy túi xách của cô rồi bỏ chạy.

Trình Ý sau cú giật mạnh thì đã bị ngã xuống đất.

Phó Nhược Hằng lúc này cũng vừa hay đuổi đến kịp nhìn thấy hai tên kia chạy về hướng của mình. Mặc kệ hình tượng của bản thân là tổng tài, mặc kệ rằng anh đang mặc vest vẫn lao đến chặn bọn chúng lại.

Hai tên cướp thấy anh chen vào liền bắt đầu đánh tới tấp. Bọn chúng có hai người nên dồn sức đánh hội đồng anh. Đòn nào đòn nấy đều chí mạng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận