Chương 147

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 147

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chậm rãi nói.

“Bởi vì anh không dám’’.

Cô đã nghe thấy.

“Em là điều đẹp đẽ nhất trong cuộc sống của anh. Anh sợ bản thân không cẩn thận làm em vỡ vụn. ”

“A Ninh, trong hôn nhân của chúng ta, người lo lắng đề phòng, tâm tư bất chính là anh, người sợ bản thân không xứng với em, lo lắng không thể cho em hạnh phúc, cũng nên là anh.”

Chu Liệt nói xong, khóe môi mấp máy, lộ ra một nụ cười chua xót nhưng lại thoải mái.

Vào giờ lúc này, anh chính là Chu Liệt chân thật nhất.

Là chàng trai gầy gò, mặc quần áo cũ và giày rách.

“A Ninh, trong hôn nhân của chúng ta, người lo lắng đề phòng, tâm tư bất chính là anh, người sợ bản thân không xứng với em, lo lắng không thể cho em hạnh phúc, cũng nên là anh.”

Đem sự sợ hãi và suy nghĩ trong lòng, tất cả đều trần trụi đặt ở trước mặt Giang Ninh.

Nếu như nói, câu “Anh yêu em” lúc nãy khiến Giang Ninh vừa khiếp sợ vừa nghi ngờ, còn có một chút không dám tin.

Chu Liệt nói như vậy.

Nếu như nói, câu “Anh yêu em” lúc nãy khiến Giang Ninh vừa khiếp sợ vừa nghi ngờ, còn có một chút không dám tin.

Cho nên những gì Chu Liệt nói lúc này từng chữ từng câu, đều rơi vào trong lòng Giang Ninh.

Họ có dáng vẻ giống nhau như vậy.

Trong cuộc hôn nhân của họ.

Lúc Chu Liệt quay người lại, đôi mắt đen láy của anh rơi vào vẻ mặt căng thẳng của Giang Ninh.

Hoặc nói cách khác là trong hai mươi năm họ đã quen nhau.

Chu Liệt chưa bao giờ cảm thấy bản thân là một người “hào phóng”. Đặc biệt là những thứ liên quan đến Giang Ninh.

Sau khi suy nghĩ về điều này, sự nghi ngờ cuối cùng trong lòng Giang Ninh dường như được xoa dịu.

Cuộc hôn nhân của họ, thứ thiếu không chỉ là tâm sự với nhau.

Họ từng đứng trên cùng một vị trí, vừa cẩn thận, vừa nhìn nhau bằng ánh mắt như đang nhìn những gì đẹp đẽ nhất trên đời…..

Trong khoảnh khắc đó, quần áo mỏng manh kia được rút ra khỏi đầu ngón tay Giang Ninh.

Giang Ninh nắm chặt áo Chu Liệt, bị hôn đến đôi môi nóng bỏng, muốn nói cái gì đó.

Hèn mọn nhỏ hẹp như nhau, cảm thấy mình không xứng với đối phương…… Giống như trong lòng mang áy náy, cho rằng cái gọi là hôn nhân, chẳng qua là thứ do mình ép buộc. Cảm giác như vậy, nếu không phải bản thân trải qua sẽ không bao giờ cảm nhận được.

Họ có dáng vẻ giống nhau như vậy.

Nhưng thiếu những cái nắm tay, hẹn hò, ôm hôn….

Người đàn ông nâng khuôn mặt đẹp trai sâu thẳm kia lên, ánh mắt dịu dàng rơi vào trên người Giang Ninh

Yêu thầm đối phương thật sâu đậm.

Nhưng vẫn làm cho Giang Ninh vừa căng thẳng vừa sợ hãi

Sau khi suy nghĩ về điều này, sự nghi ngờ cuối cùng trong lòng Giang Ninh dường như được xoa dịu.

Bởi vì Chu Liệt nói:

Hoặc nói cách khác là trong hai mươi năm họ đã quen nhau.

Người đàn ông trước mặt cô thật sự rất yêu cô

Sau một hồi suy nghĩ, Chu Liệt buông hai cánh tay đang siết chặt của mình ra

Họ từng đứng trên cùng một vị trí, vừa cẩn thận, vừa nhìn nhau bằng ánh mắt như đang nhìn những gì đẹp đẽ nhất trên đời…..

“A Liệt, em…”

“A Liệt, em…”

“A Ninh, anh muốn theo đuổi em, anh muốn yêu dương với em.”

Giang Ninh nắm chặt áo Chu Liệt, bị hôn đến đôi môi nóng bỏng, muốn nói cái gì đó.

Người đàn ông trước mặt cô thật sự rất yêu cô

Mười năm trước, lúc Chu Liệt cầu hôn cô. Anh cũng nắm lấy tay Giang Ninh như vậy, ngẩng đầu nhìn chằm chằm không chớp mắt bảo bối trong lòng anh.

Thật ra anh đã muốn làm như vậy từ lâu rồi!!. Anh chán ghét hai chữ “ly hôn”, càng ghét cái gọi là thỏa thuận này, Thậm chí ghét người ở sau lưng xúi giục Giang Ninh làm chuyện này

Nhưng vừa nghĩ đến cảm xúc vừa rồi của cô không khống chế được, cô trở nên điên loạn…

Vào lúc này là một điều buồn cười như thế nào.

Hãy để tình yêu vốn bình lặng như nước, trở nên bền chặt và cũng chân thành hơn. Càng để Giang Ninh hoàn toàn tin anh yêu cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận