Chương 147

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 147

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trước đây lúc ồn ào hiểu lầm, Nghiêm Kỷ cũng lo lắng về sức khỏe của cô, bây giờ cũng vậy. Anh hỏi bác sĩ cũng hỏi tình hình của phụ nữ có thai, nên chăm sóc thế nào.
“Anh hỏi về con đi!” Cuối cùng Mộc Trạch Tê không nhịn được nói xen vào.
Vẫn là bác sĩ Trần năm đó, bà không ngừng cười lên: “Xem ra chỉ lo vợ thôi.”
“Thai phụ và đứa bé đều rất khỏe mạnh, không cần lo lắng quá. Chú ý ba tháng đầu, sau đó thì tốt rồi.”
Mộc Trạch Tê quả thật vì đứng dậy đột ngột mà dẫn đến tụt huyết áp, ảnh hưởng không lớn với thai nhi.
“Đúng rồi.” Trước khi đi, bác sĩ Trần nhìn hai vợ chồng còn rất trẻ, dặn dò: “Sinh hoạt vợ chồng…”
Nghiêm Kỷ rất nghiêm túc nói: “Cảm ơn bác sĩ, tôi biết rồi, không động vào.”
“Cũng không cần thiết phải vậy. Ba tháng đầu và ba tháng sau không chung phòng, những tháng sau có thể ở chung phòng.”
Bởi vì Mộc Trạch Tê không muốn ở bệnh viện buồn chán, vì vậy không bao lâu đã làm thủ tục xuất viện.
Vì trước đó có hiểu nhầm, sau thì có nghĩ rằng bản thân khó có thai, đứa trẻ lại thật sự xuất hiện, Mộc Trạch Tê luống cuống một chút rồi nhanh chóng thản nhiên đón nhận.
Nếu cô trẻ hơn vài tuổi, chắc chắn sẽ thấp thỏm, lo âu, khóc lóc một trận.
Bây giờ Mộc Trạch Tê cũng không thể suy nghĩ nhiều về bất cứ chuyện gì, vì phản ứng đầu khi mang thai là khó chịu và thường xuyên ốm nghén.
Nghiêm Kỷ lo liệu mọi việc, sợ tới sợ lui, sốt sắng, ngay cả Mộc Trạch Tê ngủ xoay người Nghiêm Kỷ cũng ôm cô xoay.
Phụ nữ mang thai thời kỳ đầu còn có những sở thích kỳ lạ. Ngoại trừ thích ngửi xà phòng, ngửi nước rửa bát, khi Mộc Trạch Tê nhìn thấy Nghiêm Kỷ sẽ nôn mửa nghiêm trọng hơn, vì vậy không cho anh tới gần.
Nghiêm Kỷ tối sầm mặt, nghĩ rằng Mộc Trạch Tê cố ý.
“Không phải! Anh đừng tới đây!” Mộc Trạch Tê nhịn nôn, vùi mặt vào gối, điên cuồng xua tay, không cho Nghiêm Kỷ tới gần.
Nghiêm Kỷ nghiến răng nói: “Đi khám bác sĩ đi!”
Lúc ban đầu khi Mộc Trạch Tê phát hiện điều này, cô cảm thấy rất lạ lùng, nhưng mỗi lần khi thấy Nghiêm Kỷ thì lại nôn rất dữ dội.
Mộc Trạch Tê sợ làm tổn thương Nghiêm Kỷ nên đều chịu đựng, sau đó lén dùng quần áo che mặt anh.
Cũng thật trùng hợp, cô đã dùng chiếc váy ngủ mát mẻ của mình.
Khi Nghiêm Kỷ đột nhiên tỉnh dậy, nhìn thấy Mộc Trạch Tê vén váy ngủ nằm bên cạnh mình vào nửa đêm, lộ ra cơ thể trắng nõn. Anh bèn tưởng rằng cô muốn.
Anh chợt ngồi bật dậy, theo bản năng bảo vệ cơ thể của mình như một người phụ nữ và cảnh cáo: “Bây giờ đứa bé còn nhỏ! Không thể làm!”
Mộc Trạch Tê suýt nữa thì bật cười nhưng cô chợt thấy khuôn mặt của Nghiêm Kỷ, lại cảm thấy buồn nôn, cô cố gắng chịu đựng cảm giác muốn nôn mửa.
Nghiêm Kỷ nghĩ rằng cô tức giận, cầm lấy chăn đắp lên cho cô, hôn lên lòng bàn tay của cô, dịu dàng dỗ dành: “Ngoan nào, chịu đựng một chút thôi, qua mấy tháng nữa, để đứa trẻ ổn định thì chúng ta sẽ làm, có được không?”
Mộc Trạch Tê ngẩng đầu nhìn anh một cái, mấy năm này Nghiêm Kỷ đã trưởng thành, cởi bỏ sự non nớt. Một đôi mắt kiên định với hàng lông mi cong dài quyến rũ khiến trái tim của cô vô thức run rẩy.
Nhưng… Mộc Trạch Tê muốn nôn.
Nghiêm Kỷ nghĩ chắc hôn cô là được, khuôn mặt tuấn tú phóng to lên.
“Ọe…” Mộc Trạch Tê đẩy Nghiêm Kỷ ra, chạy đến nhà vệ sinh nôn như điên.
Nghiêm Kỷ?
Sau đó Mộc Trạch Tê kể chuyện này ra, liền biến thành tình hình như lúc này. Mộc Trạch Tê thai nghén khó chịu, thậm chí không để Nghiêm Kỷ ngủ cùng mình, hai người phải chia phòng ngủ.
Lúc bác sĩ Trần nghe họ kể lại thì không khỏi bật cười, ho khan một tiếng: “Kiểu phản ứng này cũng có, giống như khi thai phụ nhìn thấy đồ dầu mỡ sẽ muốn nôn vậy. Sau mười hai tuần sẽ chuyển biến tốt hơn.”
Mộc Trạch Tê nhìn về phía Nghiêm Kỷ, rồi chợt quay đầu lại: “Em thật sự không cố ý…”
“Cũng có báo cáo cho thấy, thai nhi ở thời kỳ đầu không ổn định, vì tránh nguy cơ sinh non, thai nhi và cơ thể mẹ sẽ tiết ra một loại hoóc-môn, dẫn đến việc bài xích người bố đến gần.”
“Tôi không hề chạm vào.” Nghiêm Kỷ cắn răng, anh đã nhịn rồi.
Bọn họ không thể chia phòng, đó cũng vì anh muốn chăm sóc Mộc Trạch Tê bất cứ lúc nào.
Nghiêm Kỷ trải đệm dưới chân giường để nằm ngủ, buổi sáng lại dậy thật sớm đi làm, như vậy thì Mộc Trạch Tê sẽ không nhìn thấy anh.
Nhưng hết chuyện này lại đến chuyện khác.
Thai phụ rất bắt bẻ, lại rất nhạy cảm với mùi hương. Mộc Trạch Tê thích ngửi mùi thơm nhẹ nhàng thoải mái của sữa tắm trên người Nghiêm Kỷ.
Nhưng sữa tắm vẫn không được, phải là mùi trên người Nghiêm Kỷ, tốt nhất là mùi thơm của đồng phục trường trung học Hoa Thịnh.
“Mộc Trạch Tê, có phải em cố ý tới đòi nợ anh không?”
Nghiêm Kỷ nhẫn nhịn, dừng lại công việc trong tay, anh cứ thế nhìn Mộc Trạch Tê đang che mặt, cầm lấy đồng phục cấp ba của anh rồi đưa ra loại yêu cầu khó hiểu này.
“Em muốn ngửi mà, em không nhịn được.” Mộc Trạch Tê cũng không biết phải làm thế nào, nhưng cô không nhịn được mà.
Nghiêm Kỷ lạnh lùng hít một tiếng: “Là đứa nhỏ này đòi nợ anh, đòi nợ người làm bố này!”
Chờ đến khi Nghiêm Kỷ mặc đồng phục của trường trung học Hoa Thịnh xong thì Mộc Trạch Tê nhìn ngây đến ngây người.
Lúc Nghiêm Kỷ làm việc sẽ đeo kính, hôm nay anh được nghỉ nên không vuốt ngược tóc lên như ngày thường, mà là rũ tóc mái xuống giống như thời học sinh.
Bây giờ lúc anh làm việc có vẻ mặt nghiêm túc, còn hơi lạnh lùng. Nghiêm Kỷ của giờ phút này rất giống lúc hai người còn chưa thân, cô đến lớp tìm anh để hỏi bài vào lúc tan học.
Mộc Trạch Tê còn chưa kịp tiếp tục nhớ lại.
Nghiêm Kỷ vỗ vào bắp đùi, bảo Mộc Trạch Tê ngồi lên.
Hai người mặt đối mặt ôm nhau, như vậy thì cô không nhìn thấy được mặt của anh. Anh cũng có thể dành thời gian để làm việc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận