Chương 147

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 147

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

【 Nhiệm vụ chính tuyến 】 Tìm thấy tôi, tiễn tôi đi.
Khương Ly cảm thấy khó hiểu là vì nhiệm vụ lần này, nói ngắn gọn thì nó ngắn gọn thật, nhưng lại khiến đầu óc cô đầy dấu chấm hỏi. “Tôi” trong câu đó là nam hay nữ? Là người hay ma? Rốt cuộc là ai? Và phải tiễn đi như thế nào? Nói nhiệm vụ này không ngắn gọn thì nó cũng chỉ có vỏn vẹn mấy chữ như vậy.
Điều khiến Khương Ly càng ngạc nhiên hơn chính là —— giao diện nhiệm vụ phụ, nơi thường xuyên xuất hiện những nhiệm vụ tình cảm sướt mướt, lần này lại trống trơn!
Cô chớp mắt vài cái, nghĩ rằng hệ thống bị lỗi, liền nhìn kỹ thêm vài lần. Nhưng dù nhìn thế nào, vẫn không thấy nhiệm vụ phụ xuất hiện. Ngay cả Lam Lam đối diện cũng giống cô, nhìn vào giao diện trống rỗng. Cả hai đều có dự cảm chẳng lành.
Họ đồng thanh: “Cô cũng không có?”
Cả hai cùng gật đầu.
Khương Ly chùng lòng, điều này còn tệ hơn cả hai vòng trước với những nhiệm vụ phụ biến thái. Cô mím môi suy nghĩ rồi nói: “Lẽ nào vòng này chỉ có nhiệm vụ chính tuyến?”
Lam Lam cười: “Hắc, nếu vậy thì chúng ta lại khỏe. Thôi kệ, cứ đi từng bước một, nếu có nhiệm vụ thì đến lúc sẽ xuất hiện.”
“Chỉ có thể như vậy, nhưng nhiệm vụ chính tuyến lần này cũng rất kỳ lạ.”
Khương Ly nói rồi đi về phía cửa sổ, nhìn chồng sách bài tập và sách giáo khoa trên bàn. Trên gáy sách là các môn Ngữ văn, Toán học, Âm nhạc và cả Tư tưởng Đạo đức của lớp 6. Vài môn học cơ bản đều là sách của học kỳ một lớp 6. Lại lật xem vở bài tập, những ô tập viết là nét chữ nguệch ngoạc non nớt của học sinh tiểu học, còn mực đỏ của bút máy trên từng trang đánh dấu những dấu “x” to đùng, chấm điểm tốt, khá, kém. Trong lòng cô đã có một phỏng đoán.
“Xem ra lần này vẫn có thiết lập nhân vật.”
Bên kia Lam Lam cũng đang lục tìm trong ngăn kéo nhỏ trên bàn học cạnh giường. Thật kỳ lạ, trong cuốn sổ tay ghi chép bài học đều là chữ viết của cô ấy. Cô ấy liền lên tiếng.
“Là giáo viên.”
Khương Ly cũng đoán được, buông cuốn sách giáo khoa hơi nhàu nát trong tay xuống, vén một góc rèm cửa nhìn ra ngoài. Cô chỉ thấy một sân thể dục nhỏ đơn sơ.
Lam Lam lại nhìn về phía chiếc giường trống trơn còn lại, trầm ngâm: “Có ba giường ngủ, vậy nghĩa là ngoài hai chúng ta còn một nữ giáo viên khác, rất có thể cũng là người chơi. Tuy rằng hiện tại chúng ta không có nhiệm vụ phụ, nhưng cũng phải đề phòng người khác có, nên lần này có nên giả làm người mới không?”
Tổng kết hai vòng trước, việc người chơi giết hại lẫn nhau vẫn rất phổ biến, Lam Lam sợ có người nhận nhiệm vụ giết người chơi, Khương Ly tự nhiên hiểu.
“Không cần đâu, nhỡ nhiệm vụ của người ta là giết người mới thì sao?”
Trò chơi này hố người chơi ở chỗ đó, vòng một Chu Phù Sinh phải giết người có điểm tích lũy cao hơn anh ta, vòng hai Lâm Diệu lại phải giết người có điểm tích lũy thấp hơn anh ta. Điều duy nhất có thể chắc chắn là mỗi vòng đều sẽ có nhiệm vụ tàn nhẫn như vậy, còn điều kiện giết người thì tùy thuộc vào độ ác ý của trò chơi.
Có người vừa vào trò chơi, có thể đã định sẵn là phải chết.
“Ừm, cũng được.” Lam Lam không khỏi chán nản.
Thời tiết chưa quá nóng, hai người tìm trong rương ra những chiếc áo sơ mi cổ lật tay ngắn, chất liệu tuy hơi mỏng nhưng đủ để che đi hình xăm chim huyền điểu trên cổ tay. Khương Ly kiểm tra chắc chắn cúc áo không dễ bung ra rồi nói.
“Tạm thời giấu ở đây, đừng để ai thấy, sau đó tùy cơ ứng biến.”
Hiện tại chưa biết bối cảnh trò chơi, chưa biết số lượng người chơi, chưa biết nguy hiểm rình rập ở đâu, chỉ có giấu đi dấu hiệu người chơi lâu năm, không lộ liễu, giữ trạng thái bí ẩn mới là lựa chọn tốt nhất.
Lam Lam khen: “Ồ, Khương Tiểu Ly có tiến bộ rồi nha.”
Khương Ly suýt nữa thì vểnh đuôi lên. Trước đây cô mắc chứng sợ xã hội, không thích giao tiếp với mọi người, nhưng sau khi trải qua hai vòng trò chơi sinh tử, tính cách của cô đã bị ảnh hưởng bởi những người xung quanh và bắt đầu thay đổi. Ngay cả bản thân cô cũng cảm thấy thoải mái hơn.
“Đi thôi, chúng ta ra ngoài xem sao.”
Ra ngoài xem xét hoàn cảnh xung quanh, xem có thể tìm thấy Cảnh Diêm ngay lập tức không.
Cửa phòng vừa mở ra, cả hai đều sững sờ.
Đây quả thực là một ngôi trường, nhưng nhỏ hơn tưởng tượng rất nhiều, chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn thấy từ đầu đến cuối. Phía trước ký túc xá là một sân thể dục, phía bên phải có hai bàn bóng bàn được kê bằng gạch đá, phía bên trái có hai cây anh đào sai trĩu quả đỏ, ở giữa còn có một bệ đá lớn, trên đó dựng một cột cờ cao, nhưng không có treo quốc kỳ.
Song song với ký túc xá là một dãy phòng cũ nát.
Hai người đi sang bên cạnh, phát hiện đều là những phòng học trống rỗng, bảng đen gỗ cũ kỹ, bàn học với khung cửa sổ bằng gỗ bạc màu, rõ ràng là bối cảnh của một thời kỳ khó khăn.
“Yên tĩnh quá, xem ra là cuối tuần.”
Không có học sinh, quốc kỳ không được kéo lên, vừa rồi ở ký túc xá đã xem đồng hồ thạch anh, bây giờ là 9 giờ 30 phút sáng, Khương Ly đưa ra kết luận. Lại nhìn thấy cổng trường đóng chặt giữa những bức tường cao, cô càng thêm chắc chắn.
Nhìn xuyên qua những ô cửa kính của phòng học, Khương Ly phát hiện phía sau còn có một khoảng đất trống rộng lớn dựa vào núi và những ngôi nhà thấp lè tè, vì vậy cô định cùng Lam Lam đi vòng ra đó xem. Nhưng hai người vừa quay lại cửa ký túc xá, thì cánh cửa của căn phòng bên cạnh đột nhiên mở ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận