Chương 147

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 147

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dưới ánh trăng, Đoan Tĩnh hơi nhíu mày day thái dương, chậm rãi đứng dậy, cảm giác đau đớn khi bị kéo đứt tóc khiến nàng hơi choáng váng.
Ánh lửa vàng nhạt từ cây đuốc chiếu vào sườn mặt tinh xảo của nàng đẹp không sao tả xiết.
Ô Lương Hãn vô tình nhìn thấy cảnh này thì đứng như trời trồng, trong nháy mắt, trái tim của hắn đập nhanh như trống đánh.
Tóc mai của nàng hơi lộn xộn, dáng người đẫy đà, làn da trắng nõn như ngọc thượng hạng, trong mắt như có muôn vàn vì sao, môi anh đào đỏ mọng, mày hơi nhíu, nàng khiến cho người khác chỉ muốn đưa tất cả những thứ tốt đẹp nhất đến trước mặt nàng, chọc nàng cười.
Không biết nên dùng từ ngữ gì để hình dung, Ô Lương Hãn chỉ cảm thấy nàng như một quả đào mê người, khí chất trong sáng thanh thuần và quyến rũ phong tình đan xen, đẹp hơn tất cả những nữ nhân tục tằng trang điểm đậm mà hắn từng gặp lúc trước.
Ô Lương Hãn đã bị mê hoặc trong nháy mắt, từ trước đến giờ hắn luôn có mới nới cũ, hiện giờ nếu hỏi hắn Bảo Lặc Nhĩ là ai, đảm bảo hắn chẳng nhớ nổi.
Mỹ nhân cực phẩm thế này, đột nhiên Ô Lương Hãn bắt đầu mong chờ cuộc họp đồng minh nhanh chóng kết thúc, như vậy là hắn có thể chính thức cầu hôn với Hoàng đế, hắn cũng có thể sớm ngày âu yếm mỹ nhân.
Ngũ công chúa đã đạt được mục đích, nên cũng không định ở lại đây trì hoãn thêm nữa, nàng ta khóc lóc than đau nên được cung nhân đưa về cung trướng nghỉ ngơi.
Sau trận hỗn loạn này, mọi người cũng không còn tâm tư tham dự yến tiệc nữa, lần lượt tản đi.
Đa Nhĩ Tế nhìn đám người Đoan Tĩnh đi xa, hắn cũng cáo từ Ô Lương Hãn rồi lập tức rời đi.
Dưới ánh trăng, chỉ còn lại một mình Ô Lương Hãn bình tĩnh đứng đó, nhìn phương hướng Đoan Tĩnh rời đi, mê đắm như một kẻ si tình.
“Tháp Bố Nang.” Thái tử đột ngột gọi Ô Lương Hãn.
“Hả? A… Thỉnh an Thái tử điện hạ.” Ô Lương Hãn vội vàng lấy lại tinh thần, ‘ Sao điện hạ lại ở đây?”
Thái tử mỉm cười nói, “Tiệc tan, cô cũng chuẩn bị quay về nghỉ ngơi, ai ngờ lại đụng mặt Tháp Bố Nang ở đây, đây chẳng phải là duyên phận hay sao?”
Tiệc tan, lúc này Ô Lương Hãn mới phát hiện bản thân đã bất tri bất giác đứng đây một lúc lâu, hắn vội vàng a dua theo Thái tử nói, “Quả thật là có duyên, quả thật là có duyên.”
Thái tử tỏ vẻ thân thiết, vỗ vai Ô Lương Hãn nói, “Hôm nay Đỗ Lăng quận vương uống khá nhiều, say bí tỉ được cung nữ dẫn về rồi. Tháp Bố Nang cũng mau quay về nghỉ ngơi đi, ngày mai còn một buổi yến tiệc nữa đấy.”
“Đa tạ Thái tử quan tâm.” Ô Lương Hãn thụ sủng nhược kinh nói.
Thái tử mỉa mai, “Sao Tháp Bố Nang lại khách khí như vậy, nói không chừng sau này chúng ta sẽ là người một nhà.”
Ô Lương Hãn hiểu lời ám chỉ của Thái tử, hắn lập tức tươi cười, vẻ mặt lấy lòng, “Thái tử nói chí phải, Thái tử nói chí phải.”
Thái tử gật đầu mỉm cười nói, “Vậy cô chờ đến lúc gọi ngươi là Tứ muội phu.”
Ô Lương Hãn sửng sốt, “Tứ, tứ muội phu?”
Thái tử tỏ vẻ thản nhiên, “Đúng vậy, không biết Tháp Bố Nang đã từng gặp Đa Nhĩ Tế tôn tử của Thổ Tạ Đồ Hãn chưa? Trong yến hội hôm nay, cô vô tình nghe thấy Thổ Tạ Đồ Hãn muốn để Đa Nhĩ Tế cầu thú Tam muội muội trước mặt tất cả mọi người ở bữa tiệc phong tước ngày mai. Đương nhiên đó chỉ là lời đồn, cô cũng không xác định có phải sự thật hay không. Có điều, nếu điều đó là sự thật, vậy việc Đa Nhĩ Tế sẽ trở thành Tam muội phu của cô như ván đóng thuyền.”
“Vì, vì sao?” Ô Lương Hãn đờ đẫn hỏi.
“Ngươi thử nghĩ mà xem, ngày mai tất cả các bộ tộc đều có mặt ở đó, Đa Nhĩ Tế lại tuấn tú lịch sự, không có điều gì không tốt, ở bên Tam muội muội coi như là duyên trời tác hợp. Một khi Đa Nhĩ Tế cầu thú trước mặt tất cả mọi người, Hoàng A Mã sẽ vì bình ổn các bộ tộc Mông Cổ, ắt hẳn sẽ thuận nước đẩy thuyền, thành toàn cho mối hôn sự này.”
“Nếu sau đó Tháp Bố Nang lại chờ họp đồng minh xong cầu thú với Hoàng A Mã, trong các công chúa, người đến tuổi cũng chỉ còn mỗi Tứ muội muội, cho nên xác suất cao là ngươi sẽ trở thành Tứ muội phu của cô.” Thái tử nói như chém đinh chặt sắt.
“Nhưng, nhưng phụ thân của thần ngày đó có nói, là muốn cưới Tam công chúa mà?” Ô Lương Hãn luống cuống hỏi.
“Vậy à?” Thái tử ra vẻ suy tư, nhưng ngay sau đó lại nở nụ cười trấn an, “Haizz, Tứ muội muội của cô cũng là nữ tử có diện mạo đoan chính anh khí, mỹ mạo không hề tầm thường, ở bên Tháp Bố Nang tuyệt đối là đôi trai tài gái sắc. Đỗ Lăng quận vương chỉ muốn cầu thú một vị công chúa cho bộ lạc Khách Lạt Thấm, cụ thể là vị nào, ắt hẳn cũng không mấy quan trọng đâu.”
“Nhưng mà…” Ô Lương Hãn nóng nảy.
Sao có thể không quan trọng được chứ?
Hắn đã nhìn thấy Tứ công chúa, Tứ công chúa quả thật là mỹ nhân tiêu chuẩn của Mãn tộc, tính tình hấp tấp, nói năng không hề cố kỵ điều gì, khí chất cay nồng này chính là kiểu hắn thích nhất. Những mỹ nhân Mông Cổ hắn thường ngủ đều mang diện mạo như vậy.
Nếu chưa từng gặp Tam công chúa, lấy được Tứ công chúa lòng hắn sẽ vui như nở hoa, nhưng sau khi nhìn thấy phong thái quyến rũ của Tam công chúa, đột nhiên hắn cảm thấy khẩu vị của mình thay đổi.
Hiện giờ hắn chỉ muốn cưới Tam công chúa!
Mỹ nhân như vậy, hắn chưa từng nếm thử, Ô Lương Hãn cảm thấy ngứa ngáy khó chịu.
Thái tử đánh gãy ảo tưởng của hắn, “Nghe nói Đa Nhĩ Tế cũng rất có hảo cảm với Tam muội muội, nói không chừng ngày mai Tháp Bố Nang sẽ tận mắt chứng kiến mối hôn sự này được xác nhận ở yến tiệc phong tước đấy.”
“Cô còn có việc, ngày mai cô lại uống mấy chén với Tháp Bố Nang, cô cáo từ trước.” Thái tử mỉm cười nho nhã, gật đầu với Ô Lương Hãn, rồi sau đó xoay người rời đi.
Để Ô Lương Hãn đứng cô đơn trong gió.
Sao, sao lại như vậy?
Địa vị của Thái tử tôn quý, không có khả năng sẽ lừa gạt một nhi tử quận vương của Mông Cổ nho nhỏ như hắn, cũng không cần phải lừa hắn.
Vậy việc này là thật sao?
Ngày mai Đa Nhĩ Tế muốn cầu thú Tam công chúa trước mặt tất cả mọi người trong yến hội sao?
Ô Lương Hãn vô cùng hoảng loạn.
Đột nhiên, hẳn nhớ đến ánh mắt của Đa Nhĩ Tế nhìn đám người Đoan Tĩnh rời đi, trong nháy mắt Ô Lương Hãn thật sự cảm thấy ánh mắt đó của hắn ta mang theo ý vị không rõ.
Điều này càng khiến Ô Lương Hãn tin tưởng lời Thái tử hơn.
Không được!
Ô Lương Hãn nhớ đến dung mạo của Tam công chúa, mặc dù cũng là công chúa, nhưng dù sao cũng có điểm khác biệt.
Dung nhan của Tam công chúa không chỉ phù hợp với thẩm mỹ hiện giờ của hắn, ngay cả địa vị cũng được sủng ái hơn Tứ công chúa.
Nếu cưới được Tam công chúa, khẳng định tốt hơn nhiều so với cưới được Tứ công chúa!
Ô Lương Hãn muốn chạy đi tìm phụ thân Đỗ Lăng quận vương của hắn thương lượng đối sách, nhưng đến trước cửa lều lại bị thị nữ cản trở.
“Hôm nay quận vương uống quá nhiều, bây giờ vẫn còn đang ngủ.” Thị nữ cũng cảm thấy kinh ngạc, không hiểu sao, hôm nay  người mời rượu vô cùng nhiều, cho dù tửu lượng của Đỗ Lăng quận vương có tốt đến mấy cũng không chịu nổi.
Ô Lương Hãn không còn cách nào khác, chỉ có thể rời đi, chờ ngày mai lại bàn bạc tiếp.
…..
Thái tử nhanh chóng nhận được tin tức, hắn bưng chung trà, cười mỉa mai, nhìn rất giống dáng vẻ của Hoàng đế.
Quả thật Ngũ công chúa không phụ kỳ vọng của hắn, nàng ta đã giúp hắn một việc lớn, đỡ mất công hắn phải dấn thân vào nguy hiểm.
Về phần tên Ô Lương Hãn đào hoa háo sắc kia cũng hệt như những gì Thái tử đoán, chỉ để hắn liếc mắt nhìn Tam công chúa một cái, hắn như chó nhìn thấy xương, nhớ mãi không quên.
Hiện giờ mọi chuyện đã sẵn sàng, chỉ cần chờ ngày mai nhìn thử gan của Ô Lương Hãn lớn đến chừng nào mà thôi.
Hy vọng hắn ta đừng phụ sự chờ mong của hắn, Thái tử nhấp một ngụm trà nghĩ thầm.
Ừm, thơm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận