Chương 148

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 148

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bởi vì trước khi anh ta tới cô đã động tình cho nên hoa huyệt của cô tốt hơn bình thường rất nhiều.
Khi trong đầu Trình Hiểu Lễ bật ra ý nghĩ này, lại tức giận, kéo hai tay cô từ trên thành giường xuống, nhấc đầu đang căng cứng của cô lên, để cô ngồi dậy.
Tạ Thu Thủy không thể ngồi vững, vì vậy anh ta để cô dựa vào mình, vừa nâng mông lên, cô lập tức trở thành đang ngồi trên côn ŧᏂịŧ của anh ta, đâm thẳng vào sâu bên trong cô.
“Ưʍ…”
Tạ Thu Thủy rêи ɾỉ một tiếng dài và trực tiếp bị anh làm cho tỉnh.
Bằng cách này, tuy rằng có thể bị đâm vào rất sâu, nhưng tiếng động cũng lớn hơn, Trình Hiểu Lễ nâng mông cô lên xuống vài cái, lỗ tai thì nghe ngóng động tĩnh bên cạnh, có thể nghe thấy tiếng Lâm Xuân Lộ trở mình nên di chuyển nhẹ lại.
Làm rất không tân hứng, đặc biệt là khi mình vẫn còn đang rất tức giận.
Tất nhiên Tạ Thu Thủy sẽ không nói với anh ta rằng cô vừa “làm” xong, không muốn lại “làm” nữa.
Chỉ mới nứиɠ thôi đã khiến anh ta tức điên rồi. Nếu nói cho anh ta biết mình đã làm với người đàn ông khác trong bệnh viện chắc chắn sẽ còn tức giận hơn.
Chắc anh ta chưa bao giờ nghĩ ra, ngoài anh ta ra, Giang Viễn cũng có lá gan đủ to để ở trong bệnh viện, trước mặt Lâm Xuân Lộ mà “làm” cô.
Trình Hiểu Lễ tựa vào bên tai cô: “Nhiều nước đến mức cả giường đều ướt gần hết, em không thể sống thiếu côn thịt của đàn ông được đi? Muốn được làʍ t̠ìиɦ thì cứ nói cho anh biết, anh sẽ thỏa mãn em, cớ gì lại đi nứиɠ trước mặt tên đàn ông khác hả?”
Kéo côgiả bộ đang ngủ, thân thể như không xương, nằm úp sấp vắt vẻo trên người anh ta, chỉ có thể dùng hết sức trả lời anh ta.
“Không… Em không có… Ưm Ư… Ách…”
“Còn nói không anh vui vẻ tới cỡ nào kìa? Có nghe thấy tiếng nước không? Bình thường đi tiểu cũng không tiểu ra nhiều nước như vậy chứ? Đĩ dâʍ đãиɠ!”
Khi Tạ Thu Thủy nghe những lời thô tục này, kɧoáı ©ảʍ vậy mà lại càng dâng lên lên.
Cô không muốn thừa nhận, nhưng vẫn bị thao đến ngửa đầu ra.
Do sợ ngã mà vòng tay qua cổ Trình Hiểu Lễ, hoa huyệt phun ra nuốt vào phối hợp với những cú thúc của anh ta.
Sợ cách xa cô không nghe thấy lời mình nói, Trình Hiểu Lễ kéo cổ cô quay về phía vai mình, tiếp tục nhỏ giọng kí©ɧ ŧɧí©ɧ cô:
“Em chả phải tưởng tượng cái người tên Giang Viễn kia cắm vào làm em? Hả?”
“Ưʍ…” Tạ Thu Thủy không muốn nói chuyện với anh ta, còn bị ép phải trả lời vấn đề này: “Không có…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận