Chương 148

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 148

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cách một cánh cửa, mấy người bọn họ đang nói chuyện hăng say, bỗng có một nữ tử ôm ngực chạy tới, nhóm ni cô nhanh chóng tiến lên đỡ lấy.
Nữ tử này không phải Hoa Dung thì còn là ai nữa.
Hoa Dung tỏ vẻ khó chịu, nhờ bọn họ đưa bà ấy về sương phòng nghỉ ngơi, nhóm ni cô không hề phòng bị, dựa theo nguyên tắc không muốn xảy ra chuyện gì, bèn nhanh chóng kêu một người đến đỡ Hoa Dung đi. Nhưng Hoa Dung không còn chút sức lực nào, cứ thế ngã xuống mặt đất, nếu chỉ có một người thì không thể đỡ được bà ấy.
Hoa Dung móc tiền từ trong túi ra, nhờ thêm một người khác tới giúp bà ấy.
Nhìn số tiền lớn trong tay Hoa Dung, lại nhìn sương phòng cách đó không xa, hai người ni cô không khỏi dao động, suy nghĩ một lát, cho rằng trong khoảng thời gian ngắn như vậy, chỗ Yến Tuyền chắc hẳn sẽ không xảy ra chuyện gì, vì thế ngay lập tức đồng ý.
Không xảy ra chuyện, không xảy ra chuyện mới là lạ! Yến Tuyền nhanh chóng bỏ chạy, sau đó lại đến nói với một vị nương tử rằng Phất Dao sư thái bảo nàng ấy đợi ở trong phòng đó.
Hai người ni cô gác cổng chưa bao giờ trông thấy mặt nàng, chỉ cần nhìn thấy bên trong có người, chắc chắn sẽ cho rằng nàng còn ở bên trong, trong chốc lát sẽ không nhận ra nàng đã chạy thoát.
Sau khi hoàn tất mọi việc, cho dù Yến Tuyền có cố ý đi qua trước mặt hai ni cô gác cổng, bọn họ cũng sẽ không phát hiện ra nàng.
Yến Tuyền và Hoa Dung tiến vào phía trước chính điện, giống như vô tình nói: “Hôm nay trời không nắng lắm, có vẻ như thời tiết sắp thay đổi, chỉ sợ sẽ có sấm sét, chúng ta vẫn nên rời đi sớm một chút.”
“Đúng đó, lần trước có người đang đi trên đường vào ngày mưa, bỗng bị một tia sét từ trên trời đánh xuống, cả người đều bị đốt trụi.”
“Lúc trước ta cũng thấy một con hồ ly bị sét đánh, tiếc thay nó có một bộ lông đẹp như vậy…”
Yến Tuyền và Hoa Dung cố ý nói chuyện một cách giật gân, không bao lâu sau, có một nhóm ni cô đi tới, nói rằng thời tiết sắp thay đổi, việc cầu thần bái phật hôm nay đến đây là kết thúc, chờ sau khi mưa tạnh mọi người lại đến.
Nghe bọn họ nói như vậy thì cũng không ai ở lại, lập tức chào tạm biệt và rời đi.
Yến Tuyền và Hoa Dung xen lẫn vào trong đám người rồi cùng nhau rời đi, những chuyện còn lại thì chờ Tống Thanh Dương.
Không biết Tống Thanh Dương từ đâu lấy ra được một bình rượu chứa nước tiểu của đồng tử, sau khi biết chỗ ẩn náu của hồ yêu, hắn bèn đi thẳng vào bên trong hầm của am Thủy Nguyệt.
Không lâu sau, một tiếng kêu thảm thiết, thê lương vang lên, ngay cả Yến Tuyền đứng bên ngoài cách xa am Thủy Nguyệt cũng nghe thấy được. Sau đó, bọn họ lập tức nhìn thấy một con hồ ly lông trắng nhảy ra từ trong hầm trong am Thủy Nguyệt, vững vàng đáp xuống trên nóc nhà, liên tục lắc người để rũ bỏ nước tiểu đồng tử trên người.
Tống Thanh Dương cũng nhảy lên nóc nhà, cầm kiếm đứng trong gió.
Kể từ trận chiến với Huệ An lần trước, bây giờ mỗi khi ra ngoài, hắn đều chuẩn bị sẵn một loại vũ khí tiện dụng để sẵn sàng cho bất cứ tình huống nào có thể xảy ra.
“Chúng ta không oán không thù, vì sao ngươi phải phá hư việc tu luyện của ta?” Hồ ly lên tiếng hỏi.
“Ngươi gây tai họa cho nhân gian, chẳng lẽ ta còn không được giết ngươi?” Tống Thanh Dương hỏi lại nó.
“Ta cùng lắm chỉ là tham lam chút hương khói vô chủ, ngoài ra không hề giết người phóng hỏa, sao có thể gây tai họa cho nhân gian? Rõ ràng là nhân loại các ngươi đang hại lẫn nhau!”
Hồ ly chỉ vào nhóm ni cô ở phía dưới am Thủy Nguyệt: “Bọn họ mới là thủ phạm đã dụ dỗ các phụ nhân, ngươi không giết bọn họ, ngược lại còn trách ta!”
Hồ ly nói một cách hiên ngang, lời ngụy biện trông còn có vẻ rất có lý.
“Ngươi không dụ dỗ các phụ nhân, vậy còn đám người Ngô Lãng thì sao? Chẳng lẽ không phải do ngươi mê hoặc bọn họ, suýt nữa thì dọa điên bọn họ?”
“Ta chỉ là hù dọa bọn họ thôi, cũng không làm hại đến tính mạng của bọn họ.” Hồ ly cảm thấy không phục.
“Hừ! Kẻ hóa thành làn khói ức hiếp và làm nhục phụ nhân còn không phải là ngươi sao? Người vừa mới đóng giả Quan Âm Bồ Tát hiển linh cũng không phải ngươi sao? Chẳng lẽ tất cả những chuyện này đều do Phất Dao sai khiến ngươi làm? Là hắn ta bóp cổ ngươi, ép buộc ngươi phải làm?”
Yến Tuyền không nhịn được bèn nói giúp Tống Thanh Dương, lúc này hồ ly mới phát hiện ngoài cửa còn có hai người, cũng nhận ra rằng bọn họ chính là người vừa mới cố ý dụ nó tiến vào trong hầm.
“Hay lắm, hóa ra mấy người các ngươi là cùng một giuộc!”
Hồ ly vô cùng tức giận, người ta thường nói hồ ly xảo quyệt, nhưng rõ ràng con người còn xảo quyệt hơn, cho dù là Phất Dao hay trước mặt Yến Tuyền đều như vậy.
Nhìn Yến Tuyền rồi lại nhìn Tống Thanh Dương, rõ ràng trông Yến Tuyền có vẻ dễ dàng bắt nạt hơn, hồ ly lập tức tấn công về phía Yến Tuyền. Nhưng sao Tống Thanh Dương có thể dễ dàng bị ném lại như vậy, nó còn chưa kịp đụng tới Yến Tuyền thì đã bị Tống Thanh Dương chặn lại, khiến nó không thể không đối phó với Tống Thanh Dương trước.
Hồ ly bị nước tiểu của đồng tử đổ lên người, sức mạnh đã bị suy giảm, nhưng nó không giống như ngư yêu, cách xa nước thì không thể sống, cho nên dù không có sức phản kháng, hồ ly vẫn có thể hóa trở về nguyên hình. Từ đó, nó có thể chạy, có thể nhảy, có thể dùng móng vuốt để tấn công, hơn nữa khi chạy và nhảy, bộ lông trên cơ thể nó cũng sẽ khô nhanh hơn, chẳng bao lâu sau, nước tiểu đồng tử trên người nó sẽ dần mất tác dụng.
Nhưng nó không hề có yêu pháp, cho dù có nhanh nhẹn và giỏi chạy trốn đến đâu thì cũng không thể thoát khỏi lòng bàn tay của Tống Thanh Dương. Chỉ mới hai chiêu nó đã bị ăn một nhát kiếm, máu tươi chảy ra kèm với một tiếng hét thảm, hồ ly từ giữa không trung rơi xuống, ngã mạnh trên mặt đất, bị Tống Thanh Dương dễ dàng bắt được.
Hồ ly bị trói lại và ngâm trong nước tiểu đồng tử còn dư lại, sau đó Tống Thanh Dương bắt tất cả những ni cô đã chạy trốn trở về và trói lên, rồi đưa bọn họ đến nha môn gần nhất.
Cuối cùng, chân tướng của vụ án nam nhân giả dạng nữ nhân, lấy danh nghĩa Bồ Tát hãm hại phụ nữ nhà lành đã được tìm ra.
Mọi người không khỏi kinh ngạc, cảm thán trước diệu kế của Phất Dao, hắn ta lại có thể mê hoặc được các phu nhân giàu có, để họ cam tâm tình nguyện đưa tiền cho hắn ta. Hơn nữa, hắn ta còn dụ dỗ được rất nhiều người đưa con gái mới lớn của mình đi chỉnh sửa thành cơ thể nam tử, đạt được cả của cải lẫn phú quý, còn vui vẻ, hạnh phúc.
Nghe xong lời giải thích của Phất Dao, lớn nhân xét xử vụ án tối sầm mặt, hai tay run lên vì tức giận, nhìn dáng vẻ thì dường như nữ quyến trong nhà ông ấy cũng đã đến am Thủy Nguyệt.
Yến Tuyền thở dài, lại nghĩ tới những lời Hoa Dung đã nói với nàng.
Bà ấy nói rằng quả thật bởi vì Phất Dao sư thái thành tâm thờ phụng Quan Âm Bồ Tát, cho nên Bồ Tát đã chuyển hóa hắn ta từ cơ thể nữ tử chịu khổ chịu nạn thành cơ thể nam tử. Nhờ đó, hắn ta không bị thân nữ trói buộc, cũng không cần chịu sự tra tấn của mỗi kỳ kinh nguyệt hàng tháng, không cần phải tuân theo tam tòng tứ đức, có thể tùy ý đi ra ngoài giống như một nam tử.
Đây cũng là nguyên nhân khiến am Thủy Nguyệt có thể phát triển nhanh đến như vậy, ngay cả những ni cô giả dạng Bồ Tát đều biết cơ thể nữ tử chịu nhiều khổ sở. Cũng không biết liệu Đào Như Bảo sau khi biết được chân tướng sự việc, nàng ấy có thể hối hận vì đã giết trượng phu của mình hay không? Ở nơi bọn họ không biết, có phải cũng đã xảy ra những thảm kịch giống như chuyện của Thẩm Thu Thần hay không?
Phán quyết sắp được đưa ra, đột nhiên có một phụ nhân ôm một đứa trẻ chạy từ trong đám người đi ra. Nàng ấy vội vàng đi tới, không muốn tin tưởng sự thật này, bèn lao tới trước mặt Phất Dao, điên cuồng yêu cầu hắn ta chính miệng thừa nhận rằng tất cả những chuyện này đều là giả, đều do hắn ta bị người khác uy hiếp nên mới nói vậy.
Linh hồn của Thẩm Thu Thần đi theo bay tới bên cạnh phụ nhân, muốn giữ chặt nàng ấy, nhìn dáng vẻ sốt ruột của hắn ta, nữ tử này hẳn là Đào Như Bảo.
Làm sao quỷ có thể giữ chặt người, cuối cùng vẫn là lớn nhân kêu sai nha kéo bọn họ ra.
Đào Như Bảo gây ầm ĩ một trận, vô tình đã để lộ sự thật về cái chết của Thẩm Thu Thần. Khi biết được Thẩm Thu Thần chết dưới tay của nàng ấy, lớn nhân trên công đường lập tức kêu người bắt nàng ấy lại, chỉ đáng thương đứa bé đang khóc lớn kia, bây giờ lại không có mẫu thân.
Yến Tuyền bế đứa bé lên, dựa theo mong muốn của Thẩm Thu Thần, đưa đứa bé và hồ yêu cùng nhau đi đến miếu Quan Âm – nơi thật sự có Quan Âm Bồ Tát.
Bất kể đứa bé này có phải là con của hắn ta hay không, Thẩm Thu Thần đều hy vọng rằng đứa bé này có thể lớn lên một cách khỏe mạnh và bình an dưới sự che chở của Quan Âm Bồ Tát.
Sự việc này đã gây ra nhiều chấn động, không phải ai cũng may mắn như đứa bé này. Trong lúc nhất thời, gần am Thủy Nguyệt có mấy nữ tử treo cổ tự vẫn, còn một số nhà thì nghi ngờ hài tử không phải là con ruột của mình nên đã liên tiếp đánh giết vài tên ‘nghiệt chủng’. Vốn dĩ gia trạch đã bất hòa, đích thứ không phân biệt, nhân cơ hội này lại gây chuyện, trải qua một trận ồn ào, cuối cùng cũng không biết đã giết nhầm biết bao nhiêu người.
Sau sự việc này, sự kiểm soát của triều đình đối với các chùa, miếu, am ni cô trở nên nghiêm khắc hơn rất nhiều, bất kể là hòa thượng, ni cô hay là đạo sĩ, tất cả đều phải có thẻ đi tu do triều đình ban bố thì mới có thể được coi là một nhà sư, những người tự mình cạo đầu đi tu đều sẽ bị xử trí theo luật pháp.
Dưới sự kiểm soát bày, xem như đã phần nào ngăn chặn được những người có ý đồ xấu xa, giả trang làm ni cô hãm hại phụ nữ nhà lành, chỉ là cảnh ngộ của nữ tử vẫn không thay đổi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận