Chương 148

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 148

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người phụ nữ kia, lâu lâu lại đến, sắp thành khách quen của căn phòng này rồi.

Có đôi khi chỉ là ở chỗ này ăn một bữa cơm, thoải mái cười to trò chuyện một ngày, có đôi khi ở chỗ này qua đêm, nhưng Tiêu Trúc Vũ cũng không còn nghe được thanh âm như vậy truyền từ trong phòng ngủ ra nữa .

Cô không biết chị gái này còn muốn ở đây ở bao lâu nữa, mỗi khi cô ta đến thì tâm tình cả một ngày của cô đều trở nên rất kém cỏi, mặc dù cô ta có mua rất nhiều đồ ăn đ vặt cho cô. Rõ ràng không phải là em gái hắn, nhưng trước nay lại chưa từng cùng cô ta giải thích qua một lần.

Lúc cùng Tô Hòa Mặc ăn cơm, khi chỉ có hai người bọn họ h, không khí ngẫu nhiên cũng sẽ trở nên cứng đờ xấu hổ.

Tiêu Trúc Vũ chỉ lo vùi đầu ăn cơm, tốc độ ăn cơm so với trước kia chậm hơn không ít, Tô Hòa Mặc khống chế không được muốn mở miệng cùng cô giải thích.

“Canh Dung có thể giúp tôi giải quyết những sự tình— những người mà đã giúp tôi đánh Bạch Dương sau đó thì bị anh hắn trả thù, tôi sẽ không cùng cô ta phát sinh quan hệ thêm lần nào nữa.”

“Ừm.”

Cô không sao cả uống canh, Tô Hòa Mặc siết chặt chiếc đũa trong tay , sắc mặt nghẹn đến mức thống khổ.

“Tiêu Trúc Vũ, tôi thật sự chỉ là mệt, cô xem hiện tại tôi cũng không cần đi ra ngoài uống rượu, tôi cũng không cần mang tâm trạng khó chịu, cô ta thật sự có thể mang đến cho tôi rất nhiều trợ giúp, nhưng nếu cô để ý, nói ra cũng không sao.”

“Tôi không ngại.” cô buông chén, ngẩng đầu, đôi mắt sáng ngời thanh triệt: “Cậu là vì giúp tôi mới phát sinh loại sự tình này, tôi không ngại.”

Tô Hòa Mặc lộ ra nụ cười gượng ép.

“Phải không, vậy thì thật tốt quá, tôi còn cho rằng, cô đã chán ghét tôi rồi.”

“Sẽ không.” Tuy rằng không rõ trong miệng nói đến để ý là ý tứ gì, nhưng Tiêu Trúc Vũ có thể cảm giác được, nhìn thấy bọn họ ở chung mộ chỗ, cảm thấy thực không thoải mái , hẳn là ý nghĩa của từ “để ý “ kiađi.

Tháng mười hai tuyết rơi rất lớn, cô mặc áo ngủ giữ ấm của Tô Hòa Mặc , ngốc ngốc ngồi ở sô pha xem tuyết.

Thời điểm giữa trưa, Canh Dung tới, mở ra mật mã ở cửa, thuận lợi tiến vào căn nhà này.

“Em gái nhỏ, chị tới đón em đi ăn cơm, anh trai em đã ở nhà hàng chờ, đi thôi.”

Cô không chịu quay đầu nhìn cô ta: “Tôi không đi,”

“Đừng như vậy, cậu ta vẫn luôn nói muốn mang cô đi, nếu cô còn không đi cậu ta sẽ thực thương tâm thực thương tâm.”

Lại là bởi vì cô mà làm hắn khó chịu sao? Nếu hắn không trợ giúp mình, cũng sẽ không chật vật như bây giờ, Tô Hòa Mặc không ngừng dưới một lần cùng cô nhắc đến, hắn rất thống khổ.

Tiêu Trúc Vũ vân vê ngón tay dùng sức véo véo, cô ngoan ngoãn nhảy xuống sô pha, đi trong phòng ngủ thay quần áo.

Bên ngoài tuyết như cũ tuyết rơi rất lớn, đây là ngày đầu tiên của kỳ nghỉ đôngmà cô ra khỏi cửa, Canh Dung đem khăn quàng cổ trên cổ gỡ xuống mang lên cho cô.

“Đừng để bị cảm, thân thể em nhỏ bé như vậy thoạt nhìn sẽ không chịu nổi một chút phong hàn.”

Trên cổ có mùi nước hoa , cô kháng cự lấy xuống đưa lại cho cô ta, nghe được tiếng cười thanh thúy của cô : “Em cũng là một tiểu ngạo kiều, dính anh trai như vậy .”

“Lên xe trước, mặc ít như vậy chờ nhiệt độ hạ xuống nữa sẽ bị cảm.” Canh Dung ôm bả vai cô, đem cô đẩy lên xe, đóng cửa lại, tài xế phía trước lập tức khởi động xe chạy đi.

Tiêu Trúc Vũ một đường cũng không cùng cô ta nói chuyện, cho dù là cô ta có nói đến cái gì.

Xe chạy thật lâu, ngay cả cô cũng cảm thấy mệt mỏi rã rời rồi, cảnh sắc ngoài cửa sổ vẫn như cũ đang không ngừng trôi đi, càng chạy càng nhanh.

Rốt cuộc cô không nhịn được hỏi: “Rốt cuộc là muốn đi đâu?”

Nữ nhân ngồi ở đối diện cô, chân dài vắt chéo, nghe tiếng thì ngẩng đầu, môi đỏ tươi khoa trương nâng lên độ cung, ngón trỏ đặt ở bên môi thở dài một tiếng, hơi nhíu mi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận