Chương 148

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 148

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh mắt vẫn nhìn thiếu nữ chằm chằm: “Không dám sao? Hay là đang thẹn thùng? Sợ cái gì? Em tình nguyện cho chị đùa bỡn.” Anh hôn lên cằm cô, nụ hôn nhẹ như gió: “Không phải chị vẫn luôn muốn làm người đàn ông của em sao?”
Minh Bạch đột nhiên nâng eo, đâm mạnh lên trên một chút, dụ dỗ cô: “Hửm?”
Hoa ngôn xảo ngữ!
Sắc lệnh trí hôn!
Khát vọng bùng lên, trướng đau mà cũng hư không. Bị anh đâm mạnh như thế rồi lại đột ngột dừng lại, Chi Đạo đã chẳng thể thỏa mãn với việc chỉ bị lấp đầy không, cảm giác trống rỗng bức cô nghiến răng nghiến lợi nói một câu: “Anh chính là thiếu thao.”
Chi Đạo bắt đầu thẹn thùng chuyển động vòng eo, nơi giữa hai chân bị anh nhét đầy đến căng phồng. Xiềng xích đánh vào ngực thiếu niên để lại những vết đỏ. Mãi đến khi vòng eo mềm mại của cô đã bị đâm cho bủn rủn, thiếu niên hoang đường vẫn chưa thỏa mãn. Minh Bạch dục cầu bất mãn, nheo mắt nhìn cô, hai lỗ tai đỏ lên, ánh mắt biếng nhác tán loạn, giống như tù nhân bị tra tấn.
Nhỏ giọng yếu ớt cầu xin lại như ra lệnh: “Chị ơi, nhanh lên một chút.”
Nhanh cái em gái anh.
Chi Đạo lực bất tòng tâm, Minh Bạch rất nhanh đã không nhịn được, xoay người chiếm lại sân nhà.
Lực lượng mạnh mẽ của phái nam đâm Chi Đạo hết lần này đến lần khác, lần lượt dâm loạn từng nơi trong âm đạo, thiếu niên khôi phục bản tính, mạnh mẽ tàn nhẫn đòi hỏi như muốn phá hủy hang động của cô. Anh hủy diệt mọi cảm giác của cô, chọc thủng tử cung của cô. Làm cô như chết đuối trong biển sâu của dục vọng thể xác và tinh thần, khó chịu lại sung sướng.
Lại bắt đầu khóc rống.
Lại bắt đầu cao trào.
Minh Bạch nhân lúc Chi Đạo sung sướng đến mất hồn liền bắn ra, tinh dịch nóng hổi bắn thẳng vào trong người Chi Đạo. Thiếu niên vươn tay ôm gương mặt mướt mồ hôi của cô, má lúm đồng tiền ẩn ẩn hiện hiện.
“Chị à, chị không được.”

Bầu trời đầy mây, thoạt nhìn còn âm u hơn ban đêm.
Chi Đạo mặc chiếc áo đồng phục to rộng của Minh Bạch, ngồi trên giường nhìn anh giúp mình cẩn thận cắt gọn móng tay. Minh Bạch nói, anh sợ lần sau cô sẽ làm bản thân bị thương.
Chi Đạo ngó qua lồng ngực và phần lưng thảm không nỡ nhìn của Minh Bạch, trên đó toàn vết máu và vết véo.
Chi Đạo hỏi anh: “Tôi đã từ chối anh tuyệt tình như vậy, tại sao anh cứ nhất định quấy lấy tôi?”
Cắt xong chiếc móng tay cuối cùng, Minh Bạch cắn cắn tay cô rồi lại thương tiếc bỏ vào lòng bàn tay mình vân vê. Ánh mắt nhìn thẳng vào mắt cô.
“Bởi vì anh không muốn bỏ thời gian và sức lực đi tiếp xúc với một người mới. Anh không cần vật phẩm thay thế, cũng không thích tạm chấp nhận. Thứ gì anh đã nhắm tới thì nhất định phải đoạt được vào trong tay.”
Minh Bạch nâng cằm cô: “Em từng nghe qua lời bài hát này chưa? Em luôn nói là bài hát cổ.”
“Cái gì?”
Chết cũng tiếp tục yêu.
“Trên đời này có quá nhiều cám dỗ dụ hoặc, người có tham lam lại trở thành người bình thường. Người có máu “điên” như anh ngược lại càng lúc càng thưa thốt. Anh cũng không muốn cầm tù em, chẳng qua là em không để anh bớt lo, em luôn hướng đến cái tiếp theo, luôn dễ dàng từ bỏ anh.”
Minh Bạch nói, con người cả đời chỉ có thể yêu sâu sắc một người.
Minh Bạch với tay lấy quả táo và con dao gọt hoa quả trên bàn, mũi dao tỏa sáng trên tay anh.
Anh ngồi bên mép giường hỏi Chi Đạo: “Có thích anh không?”
Chi Đạo không nói lời nào.
Mũi dao nâng cằm cô lên: “Thích không?”
Chi Đạo rũ mắt: “Thích.”
“Thật chứ?”
Chi Đạo không nói dối: “Thật.”
Nếu không phải vì một chút thích này, bị Minh Bạch cầm tù, mỗi ngày bị anh nhốt tại nơi này, tự do cưỡng ép làm tình, Chi Đạo đã sớm cùng anh đánh đến ngươi sống ta chết.
Khi không muốn trộn lẫn với thích, chén cơm khô cứng ngắc cũng sẽ biến thành cơm mềm. Nếu phần thích kia nhiều hơn, cơm mềm sẽ biến thành cháo loãng.
Nhưng cái thích của cô chỉ đến như vậy.
Minh Bạch gọt vỏ trái cây rất có kỳ thuật, gọt đến cuối cùng, vỏ quả táo vẫn còn hoàn chỉnh bị vứt vào trong thùng rác: “Cái thích của em quá ít, cho nên chỉ có nhốt em lại anh mới yên tâm. Anh cũng không ngại em gọi anh là kẻ điên.”
Chi Đạo hung hăng đá vai anh, dùng lực rất lớn.
Minh Bạch lại nói: “Chút sức lực này tính là cái gì.”
Anh từ từ đặt con dao vào trong tay cô, mũi dao chọc thẳng vào lồng ngực anh, hơi thiên về bên trái, nhắm thẳng vào vị trí của trái tim.
Minh Bạch nói: “Nếu em muốn khiến anh đau đớn muốn chết, vậy thì cứ đâm thẳng vào chỗ này đi, rồi rút ra dứt khoát một chút, anh cũng sẽ thả em đi.”
Chi Đạo run sợ hét lên một tiếng, nhanh chóng ném con dao trong tay đi: “Anh có bệnh à? Tôi không muốn cùng ngồi xổm trong ngục giam với anh!”
Minh Bạch thấp giọng cười nhạt nhẽo: “Không cần lo lắng cho anh.”
“Ở cái đất Xuân Thành này, cho dù có lập án mất tích cũng khó tìm thấy người lắm. Trong mấy ngày xin nghỉ, anh giả vờ có người thân mất tích, lấy cớ đi báo án, thuận tiện xem xét tất cả các camera trong thành phố. Cái camera ở ngõ nhỏ mà chúng ta gặp nhau ấy, hỏng rồi. Sau khi em hôn mê, anh cõng em đi dọc theo con đường nhỏ, toàn di chuyển trong các góc chết của camera, không có máy nào chụp được ảnh của chúng ta cả. Hơn nữa, cái nơi nhỏ bé như Xuân Thành, cả thành phố mới có một đồn công an, em cũng không phải không biết năng lực làm việc của bọn họ. Anh đã từng quan sát, bọn họ luôn dùng lý do sắp tan làm để thoái thác trách nhiệm, nếu không thì cũng suốt ngày nói nhân viên theo dõi camera không có ở đó, hoặc là hệ thống đang bảo trì.”
“Em có còn nhớ, tháng trước chương trình thời sự có đưa tin về một cái xác chết được vớt lên từ trong hồ không? Cái xác đó đã được báo mất tích từ 5 năm trước.”
“Chờ đến khi lên Bắc Kinh, anh sẽ thuê phòng rồi giấu em trong đó.” Minh Bạch thưởng thức lưỡi dao, ngữ khí bình đạm: “Anh sẽ nuôi em thật tốt, khiến em không còn năng lực tự gánh vác sinh hoạt, sau này chỉ có thể dựa vào anh.”
Chi Đạo nhìn gương mặt của anh, lông mi thiếu niên rũ xuống, vẻ mặt dịu ngoan dễ gần.
Nhưng lại khiến cô không rét mà run.
“Anh không định để tôi học lớn học?”
“Ít nhất hiện tại anh không nghĩ đến chuyện đó.”
“Đúng rồi, ngày hôm qua mẹ em có đến hỏi anh có nhìn thấy em hay không.” Minh Bạch lau con dao, rồi chia quả táo thành tám miếng, đút cho cô một miếng.
“Mẹ em không hề nghi ngờ anh.”
Chi Đạo ngậm chặt miệng, không ăn, trầm mặc nửa phút mới nói: “Minh Bạch, tôi muốn về nhà.”
Anh lắc đầu: “Em không cần nhà.”
Nhà cô hiện tại đang đứng trên bờ vực sụp đổ, bần cùng thất vọng, người nhà cô cần cô.
Chi Đạo vùi mặt vào trong lồng ngực thiếu niên: “Minh Bạch, anh không thể nhốt tôi cả đời. Anh không có khái niệm về nhà, nhưng tôi có, tôi là đứa trẻ được ba mẹ cưng chiều, được gia đình nuôi lớn. Chúng ta thật sự không thích hợp, bên ngoài còn có hàng ngàn cô gái, nhất định sẽ có người khiến anh yêu thích. Anh thả tôi ra, có được không?”
Ngón tay Minh Bạch luồn vào tóc cô: “Chi Đạo, anh là của em, vĩnh viễn là của em.”
“Em có thể đi, con dao anh đặt dưới gối đầu, lúc nào em cũng có thể cầm lấy.”
Gương mặt Minh Bạch gác lên đỉnh đầu Chi Đạo, ngón tay dịu dàng vuốt ve tóc cô.
Minh Bạch nói: “Tốt nhất là nhân lúc anh đang cao trào thì một nhát giết chết anh. Bằng không anh sẽ phản kháng lại theo bản năng.”
Thiếu niên tối tăm vươn ngón tay nâng gương mặt bất lực của Chi Đạo lên, nhẹ nhàng hôn lên môi cô, đôi mắt lộ ra nét đau thương.
“Đừng sợ. Nếu anh chết sẽ không có ai phát hiện đâu. Dù sao cũng không có ai quan tâm anh, không có ai đến tìm anh, cho nên sẽ không có ai trị tội em.”
Một lúc lâu sau, Chi Đạo mới nói:
“Dì Minh Nguyệt thì sao? Sao lại nói là không ai quan tâm anh? Anh lại đang nói dối để lừa tôi đau lòng sao?”
Minh Bạch cười cười: “Em cảnh giác hơn rồi.”
“Minh Bạch…” Chi Đạo muốn nói gì đó, lại không biết nên nói gì, cuối cùng lại hóa thành tiếng lẩm bẩm tên anh.
Chi Đạo trầm mặc thật lâu, bất đắc dĩ thở dài
Cô nói: “Ngày mai tôi muốn đi ra ngoài.”
“Em muốn mua cái gì, anh có thể mua cho em.”
“Tôi chỉ muốn đi ra ngoài một chút, đi dạo phố, cứ ở trong này quá buồn.”
Minh Bạch nhìn cô thật lâu, mỉm cười nhợt nhạt.
“Được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận