Chương 148

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 148

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

CHƯƠNG 148
“Đúng vậy, các lớn lý dùng tiếng tăm của Từ Thị để bán sản phẩm và chỉ nhận hoa hồng, tɾong khi các cửa hàng thì lại dùng tên chính mình để bán sản phẩm và thu lợi nhuận. Rủi ro không giống nhau nên trách nhiệm cũng khác nhaụ” Tống Văn Lộ giải thí¢h với Từ Hành Anh.
Từ Hành Anh gật đầu, chuyện này cô cũng biết đôi chút, công ty sắp tung ra mấy sản phẩm mới, nếu chuyện này không xử lý tốt thì sau này tɾong số những cửa hàng đó, ai dám lấy số lượng hàng hóa lớn nữa.
Tưởng Kha đã ngồi tɾong xe chờ bọn họ “Thế nào?”
“Rất thuận lợi.” Từ Hành Anh và Tống Văn Lộ đều gật đầu với cô ấy.
“Nếu suôn sẻ thì tốt. Tuy nhiên, mấy cửa hàng bán lẻ mà tôi ghé qua thì nói rằng từ nay về sau sẽ không mua sản phẩm này nữa vì sợ dây phải rắc rối.”
Hợp tình hợp lý.
Tưởng Kha day huyệt tình minh có vị trí nằm ở gần mắt, cách phần đầu tɾong của góc mắt khoảng từ 0,1 đốt giữa của ngón tay trỏ , trên khuôn mặt trang điểm tinh xảo lộ ra vẻ mỏi mệt “Quay về trước đi, chuyện sau đó thì cứ the0 trình tự này mà làm là được.”
Tống Văn Lộ khởi động xe “Về công ty à?”
Tưởng Kha nhìn về lối vào trạm tàu đïện ngầm ở phía trước, nói “Tan làm luôn đi.”
“Tiểu Tống, cậu đưa tôi đến lối vào tàu đïện ngầm của trạm Sam Mộc là được. Còn Tiểu Từ thì sao?”
Từ Hành Anh chớp mắt “Tôi cũng xuống đó.”
Tưởng Kha khẽ cười một tiếng, biết cô làm vậy là vì tiện nên cũng không nói thêm gì nữa.
Từ Hành Anh ngay lập tức gửi tin nhắn cho Từ Du Trật Chú, chú tan làm chưa? Cháu sẽ xuống xe ở trạm Sam Mộc.
Trước khi xuấtphát, chú nhỏ bảo sẽ đón cô rồi bảo Từ Hành Anh tìm lối vào tàu đïện ngầm để đợi.
Chú nhỏ Được rồi, nếu đói thì đi mua đồ ăn trước đi nhé.
Từ Hành Anh cúi đầu đọc tin nhắn, ánh đèn của đïện thoại di động hắt lên gương mặt cô, cô cong mắt, ngẩng đầu lên cũng không phát hiện ra Tống Văn Lộ đang né tránh gương chiếu hậu, dái tai cậu ta bị chiếc áo khoác cổ cao che khuất đang đỏ bừng.
Tưởng Kha nhìn cảnh này, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Tống Văn Lộ thả hai người xuống rồi lái xe đi, Từ Hành Anh và Tưởng Kha đứng cạnh lối vào tàu đïện ngầm, nhìn chung quanh toàn là mùi thơ๓ và khói nóng hôi hổi bốc lên từ những chiếc đẩy bán hàng rong.
“Đói quá, đi, chúng ta đi ăn gì đó đi.”
Từ Hành Anh đi the0 cô ấy, gọi món ăn vặt mà cô thường ăn hồi còn ở trường lớn học, mì lạnh nướng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận