Chương 148

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 148

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vào lúc này là một điều buồn cười như thế nào.

Thế nhưng Giang Ninh vừa mới buông xuống trong lòng, mới chỉ một lát sau rồi lại một lần nữa bị nhặt lên.

Ngón tay cô co rút lại, lời nói lăn một vòng trong cổ họng, trong đầu cô đã quên mất bản thân muốn nói cái gì.

Môi của cả hai đều sưng.

Chu Liệt vẫn nhẹ nhàng vuốt ve gáy Giang Ninh, đầu ngón tay lưu luyến xúc cảm nhẵn nhụi của da thịt, cùng với nhiệt độ cơ thể nhàn nhạt.

Ánh mắt vẫn lưu luyến không rời trên mặt Giang Ninh.

Chu Liệt vẫn nhẹ nhàng vuốt ve gáy Giang Ninh, đầu ngón tay lưu luyến xúc cảm nhẵn nhụi của da thịt, cùng với nhiệt độ cơ thể nhàn nhạt.

Nhìn những tia sáng đã từng vỡ vụn trong đôi mắt ấy, một lần nữa lại tụ với nhau.

Cho nên những gì Chu Liệt nói lúc này từng chữ từng câu, đều rơi vào trong lòng Giang Ninh.

Đôi mắt trong veo chớp động, chăm chú nhìn khuôn mặt anh

Nhưng khi cô nhìn vào tờ giấy thỏa thuận ly hôn, động tác của cô dừng lại.

Sau một hồi suy nghĩ, Chu Liệt buông hai cánh tay đang siết chặt của mình ra

Giang Ninh hoảng sợ, ngón tay giật giật trong không khí, hận không thể kéo Chu Liệt trở về.

Đôi mắt trong veo chớp động, chăm chú nhìn khuôn mặt anh

Nửa ôm Giang Ninh, từ trên sàn nhà đứng dậy.

Trong phòng, xung quanh vẫn còn lộn xộn, Giang Ninh được đặt ở bên giường ngay ngắn.

Âm thanh của tiếng giấy bị xé làm cho Chu Liệt và Giang Ninh đều không hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm.

Chu Liệt nhẹ nhàng xoay người trước mặt cô, cúi xuống duỗi tay ra nhặt tờ giấy thỏa thuận ly hôn bị ném trên mặt đất lên.

Vào một đêm hỗn loạn, anh nói “Anh yêu em” với Giang Ninh, nhưng cũng nghĩ ra bước tiếp theo.

Trong khoảnh khắc đó, quần áo mỏng manh kia được rút ra khỏi đầu ngón tay Giang Ninh.

Ánh mắt vẫn lưu luyến không rời trên mặt Giang Ninh.

Yêu thầm đối phương thật sâu đậm.

Dưới ánh nhìn chăm chú của Giang Ninh, Chu Liệt cầm bản thỏa thuận ly hôn chướng mắt kia xé ra từng trang

Giang Ninh hoảng sợ, ngón tay giật giật trong không khí, hận không thể kéo Chu Liệt trở về.

Đây là anh nợ Giang Ninh, cho dù thứ tự hôn nhân và tình yêu sai, anh vẫn muốn bù đắp cho cô.

Anh vẫn nhìn chằm chằm cô không chớp mắt, nhẹ nhàng hỏi: “A Ninh, chúng ta yêu dương đi, được không?”

Nhưng khi cô nhìn vào tờ giấy thỏa thuận ly hôn, động tác của cô dừng lại.

Hèn mọn nhỏ hẹp như nhau, cảm thấy mình không xứng với đối phương…… Giống như trong lòng mang áy náy, cho rằng cái gọi là hôn nhân, chẳng qua là thứ do mình ép buộc. Cảm giác như vậy, nếu không phải bản thân trải qua sẽ không bao giờ cảm nhận được.

Nhưng Chu Liệt vừa mới nói yêu cô mà, tại sao chứ…..

Lần này.

Ngay cả hô hấp cũng trở nên căng thẳng.

Cô không thể phát ra âm thanh, đôi mắt đỏ ửng, hoảng hốt lắc đầu.

Lúc Chu Liệt quay người lại, đôi mắt đen láy của anh rơi vào vẻ mặt căng thẳng của Giang Ninh.

Anh dịu dàng nói: “A Ninh, chúng ta sẽ không ly hôn ”

Cả đời này, Chu Liệt cũng sẽ không đồng ý ly hôn.

Cả đời này, Chu Liệt cũng sẽ không đồng ý ly hôn.

“Mà anh muốn theo đuổi em.”

Dưới ánh nhìn chăm chú của Giang Ninh, Chu Liệt cầm bản thỏa thuận ly hôn chướng mắt kia xé ra từng trang

Nửa ôm Giang Ninh, từ trên sàn nhà đứng dậy.

Thật ra anh đã muốn làm như vậy từ lâu rồi!!. Anh chán ghét hai chữ “ly hôn”, càng ghét cái gọi là thỏa thuận này, Thậm chí ghét người ở sau lưng xúi giục Giang Ninh làm chuyện này

Anh nói “nhà” và “tạm thời”.

Món nợ này, anh sẽ không ghi vào trên người Giang Ninh, nhưng sẽ ghi sâu trong đáy lòng.

Món nợ này, anh sẽ không ghi vào trên người Giang Ninh, nhưng sẽ ghi sâu trong đáy lòng.

Chu Liệt chưa bao giờ cảm thấy bản thân là một người “hào phóng”. Đặc biệt là những thứ liên quan đến Giang Ninh.

Ngay cả hô hấp cũng trở nên căng thẳng.

“A Ninh, anh dọn ra ngoài cũng không phải tức giận, cũng không phải muốn ly hôn với em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận