Chương 148

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 148

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mộc Trạch Tê vùi vào trong ngực Nghiêm Kỷ, hai cánh tay đặt lên bả vai của anh, tư thế rất kiêu ngạo.
Trong mũi cô đều là mùi sữa tắm nhẹ nhàng thoải mái bình yên của anh, bên tai nghe tiếng anh gõ chữ tí tách.
Cô nhìn bộ đồng phục màu xanh quen thuộc kia, lại nghĩ tới dáng vẻ lúc nãy của Nghiêm Kỷ, Mộc Trạch Tê dần nhớ lại những thay đổi từ lúc hai người học trung học cho đến nay.
“Nghiêm Kỷ, lúc đầu anh có nghĩ tới chúng ta sẽ trở thành như bây giờ không?”
“Không, anh đâu thể nghĩ được em sẽ mang thai con của anh, chán ghét khuôn mặt của anh, còn thèm muốn mùi hương của anh.”
Mộc Trạch Tê bị chọc cười không dừng được, lại lắc lư người anh: “Anh biết em không phải hỏi cái này mà.”
“Câu hỏi này phải hỏi em mới đúng.” Nghiêm Kỷ ôm Mộc Trạch Tê: “Lúc trước em cứ đuổi theo anh, nhưng em không hề thân thiết với anh, còn không thân bằng lúc chúng ta còn bé.”
“Em chưa từng nghĩ đến.” Mộc Trạch Tê nghiêm túc trả lời: “Lúc đó em không dám suy nghĩ nhiều như vậy.”
“Khi còn bé mẹ bảo em làm bạn với anh, sau khi lớn lên thì không phải như thế nữa, mẹ muốn em trở thành vợ của anh. Hơn nữa không biết mẹ em học từ đâu ra những thủ đoạn kia, bà cũng chưa từng thực hành, những thứ đó cứ giống như làm kẻ thứ ba vậy.”
Nghiêm Kỷ tức giận vỗ mông nhỏ của cô một cái: “Cái gì cũng chưa nghĩ kỹ đã làm theo lời nói của dì Vạn Dung, cả ngày lắc lư trước mặt anh, quyến rũ anh, bây giờ giống Diệp Công thích rồng rồi phải không.”
Mộc Trạch Tê khẽ hừ một tiếng, bây giờ cô hối hận rồi, cô đâu biết Nghiêm Kỷ sẽ như vậy.
Mộc Trạch Tê tiếp tục vâng vâng dạ dạ: “Hơn nữa anh cũng không giống lúc còn bé lắm… em vẫn sợ anh, nhưng khác với kiểu sợ anh Nghiêm khi còn bé, là một kiểu sợ rất kỳ lạ. Sau đó em nghĩ lại, mỗi lúc em ở một mình với anh, cảm giác này càng mãnh liệt hơn…”
Nghiêm Kỷ cười: “Em rất nhạy cảm, anh là đàn ông, cho dù lúc đó anh tự nhận không thích em, nhưng anh có ham muốn đối với em. Mộc Trạch Tê, em rất đẹp, giống như một miếng bánh ngọt tỏa ra mùi hương quyến rũ người khác, dẫn dụ người đói bụng không nhịn được mà nuốt trọn em.”
Khi nghe thấy câu trả lời kiểu này, Mộc Trạch Tê vô thức nói: “Anh đừng nói nữa, anh như vậy không giống Nghiêm Kỷ, Nghiêm Kỷ không phải như vậy…”
“Mộc Trạch Tê, em thật dễ quên. Người khác không biết rõ anh, em còn không biết à?”
“Khi đó anh vẫn hơi kiêu ngạo, không muốn trêu chọc người con gái phiền phúc như em cho nên không có hành động gì. Nếu không, dù em vô tình hay cố ý quyến rũ, có rất nhiều lần, em suýt nữa thì ngay cả mảnh vụn cũng không còn dư lại.”
Cả người Mộc Trạch Tê không khỏi run lên.
Cô nhớ lại chuyện xưa, thật sự không nhớ nổi Nghiêm Kỷ từng làm gì với cô. Thì ra bị chú sói đói thông minh để mắt tới là cảm giác như vậy.
Nghiêm Kỷ quấn quít lấy lỗ tai của Mộc Trạch Tê, nhỏ tiếng nói: “Anh hơi tò mò rốt cuộc nội dung bên trong của nguyên tác sẽ là câu chuyện ướt át như thế nào.”
Khi anh lại nhắc tới nguyên tác nội dung gì đó, Mộc Trạch Tê khiếp sợ nhìn Nghiêm Kỷ: “Nguyên tác? Nội dung, ướt át? !”
Nghiêm Kỷ mỉm cười không nói thêm gì nữa.
Mộc Trạch Tê vô thức lúc lắc cái mông như đứa bé, lay người anh: “Anh nói đi mà.”
Nghiêm Kỷ bực bội hừ một tiếng, giọng cũng khàn rồi: “Nếu em không đi thì anh sẽ không nhịn được nữa đâu.”
Mộc Trạch Tê lập tức cảm giác được sự thức tỉnh của cự vật quen thuộc dưới mông kia, a một tiếng, đứng dậy.
Ánh mắt Nghiêm Kỷ trở nên tối tăm: “Anh nhịn rất lâu rồi.”

“Đừng! Cẩn thận đứa nhỏ!” Mộc Trạch Tê đã chuẩn bị chạy vụt đi.
Trước khi đi cô còn lột bộ đồng phục học sinh trên người Nghiêm Kỷ, ôm lấy hít một hơi giống như một con sen mê mèo.
Hành vi như vậy lại khiến Nghiêm Kỷ khó chịu, suýt chút nữa đã không dằn lòng được cũng không thể kiềm nén được cây súng của mình.
Lần đầu tiên anh ôm Mộc Trạch Tê ra ngoài, sau đó “Rầm!” một tiếng đóng cửa phòng lại.
Mộc Trạch Tê?
Cô gái Mộc Trạch Tê này đúng là hơi ‘ra vẻ’, biết rằng bây giờ Nghiêm Kỷ không thể làm gì được mình, nên bắt đầu ‘nổi dậy’.
Máu diễn kịch bắt đầu nổi lên, cô liền đứng ở cửa gào to bảo anh mở cửa: “Mở cửa! Mở cửa! Anh có gan làm em mang thai thì có bản lĩnh mở cửa đi, đừng trốn trong đó không nói gì! Em biết anh đang ở phòng! ”
Khi thấy Nghiêm Kỷ phớt lờ mình, Mộc trạch Tê tựa vào cửa, giả vờ gào khóc: “Cái đồ phụ tình nhà anh! Bây giờ em có thai rồi thì làm như không quen biết nữa!”
Khi thím Lý và bác Trần nghe thấy tiếng động, nghĩ rằng đã xảy ra chuyện gì nên vội vàng chạy lại kiểm tra, lại thấy hai người đang ầm ĩ đùa giỡn, liền vui vẻ im lặng rời đi.
Bọn họ cảm thấy bây giờ tình cảm giữa cậu chủ và cô chủ thật sự rất tốt.
Mộc Trạch Tê soạn một vở kịch từ người đàn ông phụ tình dẫn đến cô trở bà mẹ đơn thân một mình chăm con, 20 năm sau người đàn ông phụ tình hối hận quay lại nhận đứa bé, đứa bé là tổng giám đốc kiên quyết không nhận bố. Cuộc đời gian khổ, cảm tình phong phú, rất là thê lương.
Cạch một tiếng, cửa mở ra, Nghiêm Kỷ đen mặt, vươn tay tóm lấy người rồi đóng cửa lại.
Nghiêm Kỷ ôm Mộc Trạch Tê, cũng bắt đầu ầm ĩ với cô, lại còn nghiêm túc bàn về cốt truyện: “Cuối cùng thì sao, kết cục trong câu truyện của biên tập Mộc, đứa bé kia có nhận lại bố mình không?”
“Hoá ra anh đã nghe thấy hết rồi à? Chắc chắn là không nhận.”
Mộc Trạch Tê ôm cổ Nghiêm Kỷ, giống như chuột túi mà bị Nghiêm Kỷ ôm đi, quay trở lại chỗ ngồi.
Trong lòng Nghiêm Kỷ ấm áp, chân anh cũng dài, Mộc Trạch Tê ngồi rất thoải mái.
“Anh không nhận hai mẹ con em hả? Chỉ có lúc đó là em không nhận anh thôi.” Nghiêm Kỷ chọc thủng tâm tư Mộc Trạch Tê.

Bình luận (0)

Để lại bình luận