Chương 148

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 148

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đoan Tĩnh ở bên kia vừa mới quay về doanh trướng của mình đổi một bộ xiêm y sạch sẽ, Lục Y đau lòng bôi thuốc lên vùng da bị trầy của nàng, lúc này lại nghe thấy cung nhân ở bên ngoài bẩm báo, “Công chúa, Bát a ca cầu kiến.”
“Mau mời tiến vào.” Đoan Tĩnh vội vàng rút tay về, ngăn cản động tác bôi thuốc của Lục Y.
Bát a ca chần chừ bước vào doanh trướng của Đoan Tĩnh.
“Tiểu Bát mau ngồi xuống, Hồng Tụ, chuẩn bị trà.” Đoan Tĩnh dịu dàng phân phó.
“Không, không cần phiền phức…” Bát a ca cúi đầu nói.
Đây là lần đầu tiên hắn đơn độc gặp Tam tỷ tỷ kể từ sau vụ việc lần đó, hắn vốn nghĩ rằng bản thân sẽ không được hoan nghênh, chẳng ngờ Tam tỷ tỷ vẫn như trước đây, hoàn toàn không có ý định chỉ trích hắn.
Trước khi đến Đa Luân Nặc Nhĩ tham dự cuộc họp đồng minh, hắn có tặng cho nàng một vài lễ vật, vốn chỉ là muốn để lòng thanh thản, thuận tiện chờ mong một chút.
Nhưng không ngờ mục đích dễ dàng đạt được, điều này quả thực nằm ngoài dự kiến của hắn.
Đột nhiên Bát a ca cảm thấy, so sánh với tấm lòng lương thiện của Tam tỷ tỷ, những tâm tư đê hèn kia của hắn thật sự là chẳng đáng nói.
Nhưng từ nhỏ hắn đã cô độc một mình, am hiểu việc xem mặt đoán ý, am hiểu âm mưu quỷ kế, am hiểu lợi dụng cảm tình của người khác…
Tâm tư của Bát a ca cẩn thận, có nhiều chuyện vốn dĩ hắn chưa nghĩ thông suốt, qua một năm này, hắn đã hoàn toàn suy nghĩ cẩn thận.
Bao gồm cả chuyện vì sao Hoàng đế lại tức giận xử tử Đức phi, cùng với chuyện vì sao Hoàng đế muốn một đám người chép công đức kinh…
Bát a ca nhìn thẳng vào bụng nhỏ bằng phẳng của Đoan Tĩnh trong vô thức.
Hắn thật sự cảm thấy rất hổ thẹn với Tam tỷ tỷ.
Thấy Bát a ca im lặng không nói lời nào, Đoan Tĩnh ngẩn người, nàng cho cung nhân hầu hạ lui xuống, nhẹ giọng hỏi, “Tiểu Bát… Đệ, muốn nói gì với tỷ sao?”
Bát a ca mất tự nhiên, hàng mi run rẩy, , “… Tam tỷ tỷ, tỷ phải để mắt Ngũ muội muội, hôm nay muội ấy cố tình té ngã.”
Đoan Tĩnh chớp mắt hỏi lại, “Có, có ý gì?”
“Lúc Ngũ muội muội ngã, đệ cũng trùng hợp nhìn thấy, nhìn muội ấy rất giống cố ý.” Lúc đó Bát a ca thấy Đoan Tĩnh đi ra ngoài nên cũng đi theo, ai ngờ vừa hay thấy cảnh kia.
Tầm mắt của Bát a ca nhìn trực diện, hắn vừa nhìn là đoán được Ngũ công chúa cố ý.
“Vì sao chứ?” Đoan Tĩnh nhịn không được nhẹ giọng hỏi, “Là bởi vì chuyện của ngạch nương muội ấy nên mới ghi hận lên đầu tỷ, cho nên mới muốn khiến tỷ xấu mặt trước mặt mọi người sao?”
Đoan Tĩnh cũng cảm nhận được hôm nay Ngũ công chúa bất thường, ngày thường muội ấy luôn mang dáng vẻ không nóng không lạnh, thế mà hôm nay lại vô cùng nhiệt tình.
Bát a ca lắc đầu nói, “Đệ cũng không biết, nhưng Tam tỷ tỷ vẫn nên cẩn thận với muội ấy một chút thì hơn.” Bát a ca mẫn cảm phát hiện ra vấn đề, nhưng hiện giờ hắn còn chưa biết rõ chi tiết mọi việc.
“Đa tạ tiểu Bát, ta đã biết, mấy ngày tiếp theo ta sẽ không đi một mình, tránh khỏi muội ấy.” Mặc dù Đoan Tĩnh lương thiện,nhưng nàng cũng lớn lên trong thâm cung, nàng cũng biết vài thủ đoạn quỷ quyệt của những người này,hơn thế nữa nàng còn tự mình trải nghiệm một lần.
Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng.
“Vậy, vậy là tốt rồi, đệ phải đi đây…” Bát a ca mím môi nói.
Đoan Tĩnh mỉm cười, duỗi tay muốn sờ đầu hắn.
Bát a ca lại nghiêng đầu tránh né.
Bàn tay Đoan Tĩnh duỗi ra khựng lại giữa không trung, ngay sau đó bình tĩnh thay đổi quỹ đạo, đặt lên vai Bát a ca vỗ nhẹ, dịu dàng nói, “Đúng là đã cao hơn trước nhiều, nhớ ăn uống đúng giờ. Đồ trước nay đệ đưa ta đều nhận hết, nhưng sau này đừng tặng nữa, nếu không tỷ sẽ trả về đó.”
Bát a ca mất tự nhiên siết chặt góc áo, “Cám ơn Tam tỷ tỷ, đệ, đệ đi đây…”
“Ừm.” Đoan Tĩnh mỉm cười gật đầu, nhìn theo bước chân của hắn.
Trước cửa doanh trướng, Bát a ca dừng lại bước chân, “Tam tỷ tỷ.”
“Hửm?”
“Rất xin lỗi…” Bát a ca nhẹ giọng nói, “Còn nữa, cám ơn tỷ.”
Đoan Tĩnh nhìn hắn dần đi xa, nàng đứng tại chỗ hồi lâu mới đáp, “… Không cần khách khí.”
Chúng ta cùng nhau lớn lên, có vài thứ, muốn cố gắng duy trì, muốn đền bù, nhưng dù sao vẫn không thể quay trở lại quá khứ được.
……
Mùng ba tháng năm, lễ sắc phong.
Hoàng đế thưởng hàng nghìn lượng bạc, trăm miếng lụa cho các vương công quý tộc của Khách Nhĩ Khách.
Đám vương công quý tộc Khách Nhĩ Khách ngày thường được người khác quỳ lạy, bây giờ đều quỳ rạp dưới đất cảm kích hồng ân Hoàng đế Đại Thanh ban, miệng hô lớn ngô hoàng vạn tuế.
Hoàng đế lần lượt phong chức cho các thân vương, quận vương, bối lặc, bối tử, công, đài cát… của các kỳ trong Khách Nhĩ Khách Mông Cổ. Bọn họ sẽ được hưởng các đặc quyền và chế độ như quan thần Đại Thanh.
Mãi đến buổi trưa, Ô Lương Hãn mới nhìn thấy Đỗ Lăng quận vương hôm qua uống say bí tỉ, hắn kể lại rõ đầu đuôi ngọn ngành chuyện hôm qua cho phụ vương của mình nghe, đồng thời cũng nói ra ý tưởng muốn cầu thú Tam công chúa của mình trong buổi tiệc hôm nay trước mặt tất cả mọi người.
Đỗ Lăng quận vương nghe vậy lại chần chờ, “Thái tử chỉ nghe đồn thôi, cũng chưa khẳng định gì cả. Lỡ như vào tiệc tối hôm nay con giành cơ hội cầu thú trước mặt mọi người, nhưng Thổ Tạ Đồ Hãn lại không hề có ý này, vậy chẳng phải là làm điều thừa thãi hay sao? Nói không chừng có thể khiến cho A Mộc Cổ Lãng Hãn cho rằng chúng ta cố ý định ép hôn, hay là đợi sau khi họp hội đồng minh kết thúc chúng ta âm thầm ngỏ lời cầu thú?”
“A bố!” Ô Lương Hãn gấp muốn chết, hắn không ngủ cả đêm hôm qua, chỉ cần nghĩ đến chuyện mỹ nhân khuynh nước khuynh thành như Tam công chúa có khả năng sẽ nhào vào vòng ôm của người khác, hắn liền cảm thấy nóng vội.
“Tam công chúa là nữ nhi A Mộc Cổ Lãng Hãn sủng ái nhất. Ngài cũng biết, một công chúa được sủng ái khác biệt thế nào với một công chúa không được sủng ái rồi đấy. Nếu Thổ Tạ Đồ Hãn không có ý này thì không sao, nhưng nếu như ta chậm hơn họ một bước, vậy chẳng phải là hối hận cả đời sao! Chẳng lẽ ngài muốn bị bộ tộc Khách Lạc Thấm đè đầu cưỡi cổ mình sao?”
Ô Lương Hãn biết, nếu hắn trực tiếp nói với cha mình hắn coi trọng sắc đẹp của Tam công chúa, nói không chừng những tính toán kia của hắn sẽ bị bác bỏ ngay lập tức. Nhưng nếu nói hắn xả thân vì lớn nghĩa, nói là vì muốn tốt cho Khách Lạc Thấm, phụ thân hắn nhất định sẽ động lòng.
Quả nhiên, Đỗ Lăng quận vương nghe vậy thì trầm ngâm hồi lâu, ông ta cảm thấy hơi hối hận, nếu ông ta biết tin tức này từ hôm qua thì tốt rồi, ông ta có thể phái người thăm dò ý của Thổ Tạ Đồ Hãn, nhưng hiện giờ đã không còn kịp nửa rồi.
Một vị công chúa Đại Thanh được sủng ái đương nhiên tốt hơn một công chúa không được sủng ái gấp trăm lần rồi.
“A bố, cùng lắm thì đánh cuộc một lần, nếu đánh cuộc sai cũng chẳng sao. Dù sao Khách Lạc Thấm của chúng ta cũng là một bộ tộc nổi danh ở Mạc Nam, vì thể diện của Mạc Nam Mông Cổ, A Mộc Cổ Lãng Hãn cũng sẽ không từ chối lời cầu thú của chúng ta. Cho dù Thổ Tạ Đồ Hãn không có ý định muốn thay Đa Nhĩ Tế cầu thú cũng không sao, nói không chừng nếu chúng ta cầu thú trước mặt tất cả mọi người, A Mộc Cổ Lãng Hãn thấy chúng ta chân thành như vậy sẽ trực tiếp đồng ý thì sao?”
Ô Lương Hãn không ngừng khuyên bảo, “Cho dù Thổ Tạ Đồ Hãn có cầu thú Tam công chúa thay cho Đa Nhĩ Tế ở tiệc tối ngày hôm nay hay không, chúng ta có thể cầu thú trước, tránh để người khác nắm trước tiên cơ.”
Đỗ Lăng quận vương nghe vậy thì hơi động lòng, nhưng ông ta vẫn không thể hiện ra bên ngoài, chỉ bình tĩnh nhìn Ô Lương Hãn, nhìn chóp mũi đổ đầy mồ hôi của hắn.
“A bố?”
Đột nhiên Đỗ Lăng quận vương cười hỏi, “Tiểu tử, có phải con coi trọng Tam công chúa hay không?”
Ánh mắt Ô Lương Hãn trốn tránh, lắp bắp trả lời, “Không, không có…”
“Hử?” Đỗ Lăng quận vương nhướng mày.
Ô Lương Hãn nuốt nước miếng đáp, “… Vâng, hôm nay, hôm nay nhi tử nhìn thấy mặt của Tam công chúa. Nàng ấy xinh đẹp tuyệt trần, còn rất dịu dàng, nhất định cưới về nhà sẽ là hiền thê lương mẫu! Nhất định sẽ hiếu thuận với A bố, tuyệt đối không mang dáng vẻ kiêu căng ngạo mạn như các công chúa khác!”
Ô Lương Hãn khen Đoan Tĩnh hết mực, nhân tiện còn nịnh nọt Đỗ Lăng quận vương vài câu.
Đỗ Lăng quận vương cười nói, “Tiểu tử thúi, bỏ đi, ai bảo ta là phụ thân của con chứ, nếu con đã nói đến mức này, vậy cứ thử một lần đi.”
Ô Lương Hãn vui mừng khôn xiết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận