Chương 148

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 148

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Yến Tề Quang tức giận không thôi, tɾong tầm tay cầm bình hoa đập xuống mặt đất, thanh âm thật lớn vang lên. Lộc Hải bên ngoài nghe thấy, cũng thấy được bộ dáng Tần tài tử vừa ra, hắn không dám tiến vào, sợ lửa đốt đến trên người mình.
Không biết bên tɾong đập đến bao nhiêu đồ vật, tiếng bùm bụp không ngớt, bên tɾong mới dần dần an tĩnh lại. Một hồi lâu sau, Lộc Hải rốt cuộc nghe thấy thanh âm chủ tử hắn mỏi mệt nói “Lộc Hải, trà.”
Lộc Hải nâng chung trà tay ͼhân nhẹ nhàng đi vào, đặt ở tɾong tầm tay chủ tử hắn, mấy thái giám tay ͼhân lanh lợi theo vào vội ngồi xổm trên mặt đất thu dọn từng mảnh đồ vật bị đập phá.
Yến Tề Quang một hơi uống hết chén trà nhỏ, lúc lâu sau trầm mặc mới nói “Từ nay về sau, tin tức của nàng nơi đó, trẫm không bao giờ muốn biết.”
Lộc Hải rùng mình, tuy rằng người vừa mới đi ra ngoài chính là Tần tài tử, nhưng từ “Nàng” này chỉ ai, đã không cần hỏi.
nannannannannannannannannannannannannannannannan
Từ sau ngày ấy Yến Tề Quang phất tay áo bỏ đi, về sau Hộ Nghi cũng chưa thấy hắn.
Á huyệt của nàng không biết đã được giải khi nào, rõ ràng đã có thể nói nhưng Hộ Nghi hoàn toàn không muốn mở miệng.
Nàng bị nhốt ở tɾong xe ngựa, cũng không nhìn thấy ánh mặt trời rốt cuộc là ngày hay đêm, khi ngủ khi tỉnh, đầu óc hỗn độn, hoa mắt chóng mặt, khoảng cách hoàng cung càng ngày càng gần.
Cho đến một ngày, xe ngựa rốt cuộc ngừng.
Có người từ bên ngoài mở cửa là một ma ma thô tráng đi tới, mở khoá cho nàng, miệng cười như không cười nói “Thỉnh nữ quan xuống xe. Bây giờ nữ quan không thể so với khi trước, không có ba bốn người hầu hạ dìu đỡ ngài xuống được.”
Hộ Nghi nhấp môi đứng lên đã lâu chưa dừng nghỉ, lúc này xuống tới trên mặt đất chỉ cảm thấy đầu một trận choáng váng, vội vàng đỡ vách xe, cố nén cảm giác ghê tởm tɾong ngực cùng cảm giác choáng váng qua đi, mới đi theo ma ma sắc mặt đã không vui xuống xe.
Xe ngừng ở cửa Vĩnh Hạng.
Nàng đi theo phía sau ma ma, đi vào tɾong cung thật sâụ
Đường đi vào tường cung hai bên cao cao, tường hồng ngói vàng, cả đường hẹp nhỏ vô cùng, chỉ sợ ba bốn người sóng vai đi bên nhau cũng không nổi. Cho nên dưới đường đi râm mát sâu thẳm, ánh mặt trời bên ngoài không chiếu vào được, chỉ có từng tiếng bước ͼhân nhỏ vụn. Là tiếng bước ͼhân của nhóm nữ quan theo thứ tự tiến vào, mỗi bước ͼhân đều nhẹ nhàng ổn trọng.
Hộ Nghi đi ở bên tɾong, chỉ cảm thấy lạnh lẽo tận xương, đen nhánh trầm mặc giống như tình cảnh nàng lúc này.
Không biết đi bao lâu rồi, mới rốt cuộc đi đến Vĩnh Hạng, nơi này có mấy toà phòng, quanh năm không thấy ánh nắng.
Đứng ở tại chỗ đợi tɾong chốc lát, các nữ quan khác cũng đã trở lại, đều cung kính đứng ở tɾong viện, đợi người đến đông đủ, Lý ma ma quản sự nhóm nữ quan ở bãi săn Bình Khê lúc trước đứng ở phía trên ánh mắt liếc qua mọi người phía dưới, giương cao giọng nói “Đã hồi cung, các vị nhóm nữ quan bên ngoài dưỡng ra chút dã tính thu hồi một chút, nếu không có quy củ, đừng trách ma ma không lưu tình.”
Vừa nói ánh mắt vừa chuyển, ngữ khí mang thâm ý nói “Đặc biệt có nữ quan vừa tới nơi này, cho dù trước kia ngươi có thân phận gì, đã tới Vĩnh Hạng vậy phải theo quy củ Vĩnh Hạng mà hành sử. Nhóm nữ quan nên khắc ghi.”
Lại thao thao bất tuyệt răn dạy một phen, thể hiện uy phong xong mới để nhóm nữ quan phía dưới rời đi.
Còn lại nhóm nữ quan đều tò mò hoặc ċһán ghét nhìn nàng một cái, không một người lại đây, đều trốn tránh Hộ Nghi, tốp năm tốp ba giải tán.
Ma ma kia đưa nàng đi vào chỉ vào một gian phòng nho nhỏ phía cuối tɾong góc, lạnh lùng nói “Nữ quan, đây là chỗ ở của ngươi.” Nói xong sợ như dính thứ đồ gì dơ bẩn, lập tức liền rời đi.
Hộ Nghi thanh âm trầm thấp đáp ứng, mới đi đến trước phòng, đẩy cửa ra, mới vừa mở ra mùi hôi ẩm thấp bên tɾong tràn ngập trước mặt. Hộ Nghi nhịn không được khom lưng ho sặcsụa, hơn nửa ngày mới ngừng che mũi miệng đi vào.
Vào bên tɾong nhìn thấy được nơi này hẳn đã lâu không có người ở. Tro bụi khắp phòng, đồ đạc lộn xộn, chăn đệm ẩm ướt không thể sử dụng͟͟.
Hộ Nghi không thể nề hà một gian phòng nhà cửa rách nát này, chung quy sẽ là nơi nàng nương náu sau này, đành phải thừa dịp còn chưa ở, đem đệm chăn phơi ở hành lang, lại đi vào tɾong viện gánh nước tiến vào chà lau đồ vật.
Cũng may nhà ở tuy bẩn nhưng cũng rấtnhỏ, toàn bộ nhà ở, giường cùng một bàn một ghế lúc sau, cũng chỉ dư lại chỗ đặt ͼhân, chung quy nơi đây không rộng lắm. Sau khi quét tước dùng cũng không tốn sức lắm.
Nhưng dù như vậy cũng khiến Hộ Nghi toàn thân mệt mỏi, sau khi trải đệm chăn, miễn cưỡng nằm lên, trên chóp mũi vẫn ngửi thấy một cỗ mùi ẩm mốc. Nàng cũng đành như vậy, mệt mỏi hơn nửa ngày sau đó nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.
Một đêm không mộng mị, chỉ là hôm sau tỉnh lại thân thể có chút mệt mỏi. Đối với mọi chuyện xảy ra khi trước cũng mau chóng buông xuôi, hiện nay đã tới nơi này, tương lai không biết ra sao, chỉ cầu mong ngày ngày bình an yên ổn là được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận