Chương 149

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 149

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đến gần nửa đêm, bản kế hoạch cuối cùng cũng được hoàn thiện. Mọi thứ đều chỉn chu, từ nội dung, số liệu cho đến cả cách trình bày.

“Xong rồi,” Long thở phào nhẹ nhõm, gập laptop lại.

Minh An cũng ngáp một cái thật dài, đôi mắt đã hơi díu lại vì buồn ngủ. “Mai in ra ba bản. Một cho thầy Minh, hai đứa mình mỗi đứa một bản. Giờ thì… đi ngủ thôi. Em kiệt sức rồi.”

Cô lảo đảo đứng dậy định về phòng, nhưng Long đã kéo tay cô lại. Cậu bế thốc cô lên.

“Ơ… làm gì đấy?” Minh An giật mình, vòng tay qua cổ cậu theo phản xạ.

“Đưa CEO về phòng nghỉ ngơi,” Long mỉm cười, bế cô đi thẳng về phía phòng ngủ của cậu. “Hôm nay em đã vất vả rồi. Phần thưởng của em đây.”

Cậu nhẹ nhàng đặt cô xuống giường, kéo chăn đắp cho cô cẩn thận. Cậu không làm gì cả, chỉ cúi xuống, đặt một nụ hôn chúc ngủ ngon lên trán cô.

“Ngủ ngon nhé, Minh An.”

Nói rồi cậu quay người định ra sofa ngủ, nhưng một bàn tay đã níu vạt áo cậu lại.

“Ở lại đây,” Minh An nói, giọng lí nhí như tiếng muỗi kêu, đôi mắt nhìn cậu đầy mong chờ.

Long nhìn sâu vào mắt cô, rồi mỉm cười. Cậu tắt đèn, rồi nhẹ nhàng leo lên giường, nằm xuống bên cạnh và kéo cô vào lòng. Vòng tay cậu siết chặt, vững chãi và ấm áp. Minh An rúc sâu vào ngực cậu, tìm một tư thế thoải mái rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Chỉ trong vòng tay này, cô mới có thể hoàn toàn buông bỏ lớp vỏ bọc mạnh mẽ của một CEO để trở về làm một cô gái bình thường, tìm kiếm sự an toàn và che chở. Long ôm cô, lắng nghe tiếng thở đều đều của cô, cảm thấy lòng mình bình yên hơn bao giờ hết.

Ánh nắng buổi sáng len lỏi qua tấm rèm cửa, tinh nghịch nhảy múa trên sàn nhà. Long cựa mình, cảm nhận được sức nặng ấm áp và mềm mại trong vòng tay. Cậu từ từ mở mắt, điều đầu tiên nhìn thấy là mái tóc bạch kim xõa tung trên gối, vài sợi lòa xòa trên gương mặt xinh đẹp đang say ngủ của Minh An. Hơi thở đều đều của cô phả nhẹ vào lồng ngực cậu, mang theo một sự bình yên đến lạ. Cậu khẽ siết chặt vòng tay, tham lam hít lấy mùi hương của cô. Cảm giác này còn tuyệt vời hơn bất kỳ thành tựu nào cậu từng đạt được.

Có lẽ cảm nhận được sự động đậy, hàng mi dài của Minh An khẽ run lên. Cô rên ư hử trong cổ họng rồi dụi dụi mặt vào ngực cậu như một chú mèo con tìm hơi ấm.

“Mấy giờ rồi…” cô lẩm bẩm, giọng nói vẫn còn ngái ngủ.

“Vẫn còn sớm,” Long thì thầm, tay vuốt nhẹ lên mái tóc mềm của cô. “Ngủ thêm chút nữa đi.”

“Không được,” Minh An đột nhiên mở bừng mắt, sự mơ màng biến mất ngay lập tức, thay vào đó là một sự tỉnh táo và quyết đoán. Cô chống tay ngồi bật dậy, tấm chăn mỏng tuột xuống ngang hông, để lộ toàn bộ phần thân trên trần trụi với những dấu hôn mờ ám từ đêm hôm trước. “Hôm nay là ngày phán xét. Không thể đến trễ được.”

Cô vươn vai một cái, những đường cơ săn chắc trên bụng và cánh tay hiện lên rõ rệt dưới ánh nắng ban mai. Long nuốt nước bọt, con cặc khổng lồ của cậu dưới lớp chăn bắt đầu ngóc đầu dậy, phản ứng một cách trung thực trước cảnh đẹp động lòng người.

Minh An liếc thấy ánh mắt nóng rực của cậu và cả phần đang gồ lên dưới chăn. Cô nhếch môi cười, một nụ cười vừa trêu chọc vừa có chút tự mãn.

“Mới sáng ra mà đã muốn ‘họp giao ban’ rồi à, nhân viên?”

Long không hề xấu hổ, cậu kéo tay cô lại gần. “CEO làm việc vất vả, nhân viên muốn dùng chút ‘phúc lợi’ để động viên tinh thần sếp thôi mà.”

“Thôi đi,” Minh An lườm cậu. “Để dành ‘phúc lợi’ đó cho tối nay đi. Giờ mà làm một hiệp nữa chắc em khỏi đi gặp thầy Minh luôn quá. Nhanh, dậy chuẩn bị đi.”

Nói rồi cô dứt khoát bước xuống giường, đi thẳng vào phòng tắm mà không hề có ý định che đậy cơ thể hoàn mỹ của mình. Long ngả người ra sau, hai tay gối sau đầu, ánh mắt dán chặt vào tấm lưng ong nuột nà và cặp mông tròn lẳn đang lắc lư theo mỗi bước chân của cô. Âm thanh của quyền lực và tham vọng trong giọng nói cô, kết hợp với vẻ đẹp trần trụi đầy nhục dục này, tạo thành một sự tương phản chết người, khiến ham muốn trong cậu càng thêm sôi sục.

Bình luận (0)

Để lại bình luận