Chương 149

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 149

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nguyên Tuấn Sách đặt lá bùa vừa nhặt được lên trên đùi Hạnh Mính: “Thật đáng tiếc, lần trước không giết chết cậu ta, là sai lầm của tôi.”

“Chẳng qua, nếu Hạnh Mính muốn vẽ, tôi sẽ không ngăn cản Hạnh Mính, chỉ là lần sau không nên đột nhiên biến mất, ít nhất phải nói trước với tôi, Hạnh Mính định đi nơi nào.”

Khó có khi thăm dò được cảm xúc của Nguyên Tuấn Sách, cô nắm chặt hoàng phù trong tay, đưa lưng về phía Nguyên Tuấn Sách, đặt chúng bên chân, tiếp tục vẽ bùa.

“Giết người là không đúng, không thể tùy tiện giết người, huống hồ anh thần thông quảng đại, tôi đi đâu mà anh chẳng có thể tìm được. Anh không cần đột nhiên xuất hiện trong không khí dọa tôi sợ, ít nhất cũng nên học người bình thường, tiến vào thì phải gõ cửa.”

Hạnh Mính cũng cảm thấy chính mình lý do lý trấu dong dài, nào biết Nguyên Tuấn Sách cũng tùy tiện thuận miệng đồng ý: “Được.”

Cô vẽ tám tấm phù tất cả, định cho Vu Tề sáu tấm.

Cuối tuần, Nguyên Tuấn Sách muốn cùng Hạnh Mính đi xem phim điện ảnh, bọn họ cũng đi đến chỗ rạp chiếu phim thường đi kia.

Bộ phim điện ảnh đầu tiên kết thúc, Hạnh Mính đi vào phòng vệ sinh, lúc rửa tay lại nghe thấy giọng nói truyền từ trên đỉnh đầu xuống.

Cô ngửa đầu nhìn lại, trần nhà lát gạch ô vuông không có cái động nào, nhưng lại có nửa hồn phách lơ lửng ở đó. Không biết là trùng hợp hay gì, nó rơi xuống, trúng ngay bồn rửa tay trước mặt Hạnh Mính.

Hai con mắt của đoàn hồn phách này chỉ to như hạt đậu xanh, tròng mắt trống rỗng nhìn cô, Hạnh Mính cũng nhìn nó.

Một hồn một người đối diện, giây tiếp theo, Hạnh Mính theo bản năng phản ứng lại, rút một tấm linh phù từ trong túi ra, dán lên người nó!

Hồn phách bất động, Hạnh Mính nhìn tấm linh phù ướt dầm dề kia cũng sửng sốt.

Hồ lô của cô vẫn đặt ở trong nhà, không vật chứa làm cách nào để giấu hồn phách?

Hạnh Mính rút khăn giấy lau tay, vẻ mặt buồn rầu nhìn nó.

Nguyên Tuấn Sách đứng ngoài hành lang, anh học tư thế chờ đợi của nhân loại bên cạnh, ôm cánh tay dựa vào tường, lúc nhìn thấy Hạnh Mính đi ra mới buông cánh tay đứng thẳng. Vẻ mặt Hạnh Mính cực kỳ khẩn trương, đi đến bên cạnh anh, lộ ra nụ cười mỉm cứng đờ, hai tay giấu trong túi.

“Không muốn xem phim nữa, tôi có thể về nhà không?”

“Được.”

Hai người ngồi xe buýt trở về, xuống ở một trạm chờ xe buýt cách nhà Hạnh Mính không xa. Nguyên Tuấn Sách cùng cô đi về nhà, lúc hai người sắp đi đến cổng, anh mới mở miệng hỏi.

“Thứ phình phình trong túi Hạnh Mính là cái gì thế?”

Những lời này không lớn không nhỏ, nhưng lại khiến Hạnh Mính giật mình xù lông: “Tay, tay của tôi thôi.”

Cô kiên quyết nhét hai tay trong túi, trước sau cũng không chịu lấy ra.

Nguyên Tuấn Sách bị lừa gạt, vẻ mặt thất vọng, anh cúi đầu nhìn Hạnh Mính thấp bé, khóe miệng xụ xuống, như đang tủi thân đến cùng cực.

“Suốt dọc đường này, tôi đã ngửi thấy hương vị của hồn phách. Hạnh Mính vẫn không chịu nói thật với tôi sao?”

“Anh, anh ngửi ra được sao! Ngửi ra được sao anh không nói sớm, hại tôi suốt cả dọc theo đường đều phải lo lắng đề phòng.” Hạnh Mính càng bảo hộ cái túi chặt chẽ hơn: “Đoàn hồn phách này anh không thể ăn, nó phải được siêu độ!”

Nguyên Tuấn Sách xòe tay ra: “Hạnh Mính có thể để tôi thử xem, tôi có thể giúp nó siêu độ.”

“Anh nhất định đang lừa tôi!” Trong mắt của cô toàn là vẻ cảnh giác.

“Tôi từng lừa Hạnh Mính khi nào chưa?”

Đối với vấn đề này, Hạnh Mính cũng cúi đầu tự hỏi. Nguyên Tuấn Sách lại nhìn về phía miệng túi áo của cô, vươn ngón tay ra, chỉ về hướng đó, đầu ngón tay toát ra kim quang, thân thể trong suốt của đoàn hồn phách đó cư nhiên trực tiếp xuyên qua túi áo, bay tới trước mặt Nguyên Tuấn Sách.

Anh dùng lòng bàn tay tiếp được, Hạnh Mính vội vàng bắt lấy cánh tay anh, ngăn cản: “Anh không thể ăn nó!”

“Nó còn chưa đủ tôi nhét kẽ răng.” Nguyên Tuấn Sách bắt lấy đoàn hồn phách, cố định chặt chẽ nó trong lòng bàn tay. Làn da anh vừa trắng vừa lạnh, dấu vết dùng sức cực kỳ rõ ràng, ngay sau đó, tấm linh phù tràn ra kim quang, ánh sáng chui vào thân thể của đoàn hồn phách.

Ánh sáng chói mắt phản chiếu trong ánh mắt của hai người, lá bùa bị một tầng mực đen bao phủ, trong nháy mắt đã không thấy, hồn phách cũng chợt tiêu tán theo. Chút ánh sáng còn lại cứ như bị anh bóp nát, sau đó hóa thành những mảnh nhỏ sáng lấp lánh bay đầy trời, rồi biến mất không thấy.

“Đi đâu rồi?” Hạnh Mính kinh ngạc đến ngây người, nhìn tấm phù trống rỗng.

“Siêu độ.”

“Sao anh có thể làm được!” Ở trong trí nhớ của cô, chỉ có Tùng Nhai pháp sư mới có thể siêu độ hồn phách, hơn nữa anh ta còn phải dựa vào lò luyện.

Giữa mày Nguyên Tuấn Sách tràn đầy ý cười đạt được mục đích: “…… Bởi vì.”

“Tôi là thần.”

“Nguyên Tuấn Sách! Nguyên Tuấn Sách!”

Anh ngồi trước bàn học, giúp Hạnh Mính làm bài tập, mới vừa ngẩng đầu, Hạnh Mính liền kéo ghế qua, ngồi xuống bên cạnh anh, túm cánh tay anh, kêu cúi đầu, cho anh xem hồn phách cô vừa bắt được vẫn đang để trong túi, lại vội vàng thúc giục anh.

“Mau mau, siêu độ! Siêu độ!” Cô nhỏ giọng thì thầm bên tai anh, khí nóng thổi vào vành tai,vừa ngứa lại vừa ấm.

“Hai người các cậu, rúc dưới bàn học làm cái gì thế?” Lớp trưởng Đinh Vi tò mò hỏi.

Hạnh Mính vội vàng ngẩng đầu, bắt lấy tấm linh phù trống rỗng, nắm chặt trong tay, cười hắc hắc nói: “Mình đang xem chỉ tay cho Nguyên Tuấn Sách ấy mà, cậu ấy sẽ sống lâu trăm tuổi.”

“Hạnh Mính, không ngờ cậu còn biết cả cái này? Vậy cũng xem giúp mình với.”

Cô nhân cơ hội nhét lá bùa vào túi áo, kéo bàn tay của lớp trưởng qua, vẻ mặt nghiêm túc, làm bộ làm tịch mà nghiền ngẫm: “Ừm, con đường sự nghiệp cũng không tồi, lớp trưởng, về sau cậu tuyệt đối sẽ tạo ra sự nghiệp huy hoàng, địa vị xã hội cao ngất.”

Cô ấy cười ha ha: “Mượn lời chúc may mắn của cậu nhé!”

Đinh Vi đi rồi, Hạnh Mính lại nghe Nguyên Tuấn Sách nói: “Tôi không muốn sống lâu trăm tuổi, Hạnh Mính có thể đổi một cái khác cho tôi không?”

“Vậy……”

“Hạnh Mính vĩnh viễn ở bên cạnh tôi.” Nguyên Tuấn Sách đoạt lời, nói luôn.

Trường học cho học sinh nghỉ đông, các lớp khối 12 được nghỉ hai tuần. Trong khoảng thời gian này, Hạnh Mính thường xuyên chủ động đến căn biệt thự của Nguyên Tuấn Sách tìm anh, chẳng qua, đều là vì một chuyện.

“Nguyên Tuấn Sách ~ Nguyên Tuấn Sách ~”

Cô cầm hồ lô trong tay, Nguyên Tuấn Sách thậm chí còn có thể đoán được bên trong bắt được bao nhiêu hồn phách.

Mùa đông, trong phòng khách, chiếc lò sưởi âm tường luôn được đốt cháy, anh ngồi trong phòng khách, buông quyển sách đang xem, đi qua cửa nhà, ra ngoài mở cổng cho cô.

Trong viện, cái cây cổ thụ khô héo lúc trước đã bị nhỏ đi, một cây dương xỉ non nớt được trồng tại đúng vị trí đó.

Từ sau khi Hạnh Mính lấy được chìa khóa căn biệt thự của Nguyên Tuấn Sách, cô càng ngày càng cần mẫn ra ngoài bắt hồn. Cho dù là trời đang đổ mưa tuyết hay gió to, Hạnh Mính đều sẽ tới nhờ anh hỗ trợ siêu độ hồn phách.

Hạnh Mính luôn bỗng nhiên xuất hiện ở một nơi nào đó, dùng một giọng điệu ngọt lịm không đổi kêu tên anh.

Mỗi ngày Nguyên Tuấn Sách đều sẽ nấu cơm, làm những món mà Hạnh Mính thích ăn, anh sẽ canh giữ trước bàn cơm, nhắm mắt lại, yên tĩnh chờ đợi người mình yêu thích đi đến, chỉ để có thể nghe được một tiếng gọi kia.

Bình luận (0)

Để lại bình luận