Chương 149

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 149

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chúng ta phải đi ăn một bữa, ăn thức ăn rất ngon rất ngon, em nhất định là chưa ăn qua bánh mì soda .”

Di động trong túi truyền đến tiếng chuông i âm nhạc rock and roll , Canh Dung không chút hoang mang bấn nhận sau đó đặt ở bên tai.

“Cô để cho tôi đến nơi rừng núi hoang vắng này là muốn tìm người nào!”

Cô thổi nhẹ lên móng tay, thần sắc khó hiểu: “Đừng có gấp, chờ chút liền tới thôi, không ngại thì liền chạy nhanh nhìn xem chung quanh cậu có bao nhiêu người, chờ lát nữa đừng để vừa bị đánh một quyền liền ngã xuống đất đấy, quá mất mặt.”

“Cô có ý gì! Cô không phải đã nói sẽ giúp tôi trả hết những món nợ đó sao, vì sao bọn họ còn tới trả thù tôi!”

“Người tìm cậu cũng không phải là bọn họ.” Canh Dung nghiêng đầu, nhìn về phía cô gái đối diện, lộ ra hàm răng như yêu tinh , quỷ dị cười gian: “Là người quen lâu năm của cậu. Còn có, bảo bối không thuộc về cậu , tôi cũng mang đi, xử nam chi thân thực sự mỹ vị,để cậu trước khi chết nếm được một lần làm tình, nên cảm tạ tôi đi.”

“Bọn họ là ai! Cô rốt cuộc ——”

Ngắt cuộc trò chuyện, cô đưa điện thoại di động ra cửa xe, không do dự ném ra ngoài , động tác dị thường thành thục giống như đã làm đi làm lại rất nhiều lần .

Khoảng khắc Tiêu Trúc Vũ bị cô ta bắt lấy cánh tay kéo lên máy bay , cô vẫn luôn giãy giụa muốn trốn đi .

Móng tay dài của người phụ nữ hằng sâu từng dấu trăng non lên da thịt cô.

“Cô tốt nhất là đừng nên lộn xộn, tôi không muốn làm chuyện này phức tạp lên, đem cô đưa đến nơi cần đến thì nhiệm vụ của tôi cũng liền kết thúc.”

“Cô muốn mang tôi đi nơi nào?”

Cô híp mắt quan sát Tiêu Trúc Vũ: “Đến bây giờ cô còn không rõ sao ? Cô cảm thấy ai sẽ muốn gặp mình?”

Đầu óc Tiêu Trúc Vũ thực thẳng, cô không hiểu cách nói lòng vòng: “Cô muốn bắt cóc tôi! Tôi không đáng giá tiền, tôi đã không còn bà ngọai, nhà tôi không có tiền.”

“Đừng ở trước mặt tôi giả ngu, thành thành thật thật ngồi.” Canh Dung đem cô ném vào khoang dành cho khách đơn, xoay người đến gian một khác , dùng ngón tay ngoắc một cái với hai bảo tiêu đứng thẳng ở cửa khoang , liếc mắt vào bên trong: “Nhìn kỹ cô ta.”

Cô chưa từng ngồi máy bay, cảm giác xa lạ là ngọn nguồn của sợ hãi. Cô cáo cảm giác máu toàn thân đều bị đông lạnh thành một khối, khẩn cấp muốn chạy trốn ra ngoài. Nhưng còn chưa đứng lên đã thấy khung cảnh bên ngoài lại lướt nhành như gió, trơ mắt nhìn máy bay trượt trên đường băng với tốc độ càng lúc càng nhanh, thân thể cô không chịu nổi khống chế mà ngã quỵ lên ghế dựa bàng da thật , quỳ xuống, đôi tay ôm chặt lấy tay vịn ghế dựa.

Đôi mắt cả kinh trợn tròn như trân châu nhìn về phía bên ngoài cửa sổ, bỗng nhiên cảm nhận được cảm giác không trọng lực, dần dần hơi nghiêng , thoát ly lực hấp dẫn mà bay lên trời, tuyết bên ngoài rơi xuống như lông ngỗng bay đầy trời, máy bay xuyên qua sương mù tiến vào tằng mây đen giăng kính , nhưng trong nháy mắt lại phá tan tầng mây nhìn thấy được bầu trời trong xanh, rộng mở.

Một khắc kia cô mới biết được, thái dương không hề biến mất, chỉ là trốn vào mây đen trên không, ẩn nấp nơi này, tinh không vạn lí trời xanh không mây.

Tiêu Trúc Vũ quỳ trên mặt đất, kinh ngạc cảm thán, nằm bò cửa sổ nhìn chằm chằm ra phía ngoài. Ngây ngốc nhìn từng đám mây lơ lửng trên không, tròng mắt đen láy lấp lánh ánh sáng, miệng mở hành hình chữ O .

Một màn này mang lại cho cô lực sát thương quá lớn, cô không biết con người còn có thể gần gũi với thái dương như vậy. cô cũng không biết nhân sinh mất đi ngoại lại cảm thấy rất bi thương như vậy.

Hy vọng tro tàn có thể cháy , phía sau mây mù là dương quang. Một chút ánh sáng hy vọng dâng lên nơi đáy mắt Tiêu Trúc Vũ, trong nháy mắt, cô tựa như lại có được thật nhiều mộng tưởng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận