Chương 149

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 149

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Từ miệng bà nói ra những lời này khiến gương mặt hồng đến mức không được.

Cho rằng biết vết thương của mình còn sưng đau hắn sẽ nhẹ nhàng chút, nhưng Thư Nỉ nghĩ sai rồi, Liên Đạm Hoằng so với ngày thường làm còn muốn tàn nhẫn hơn, bóp chặt lấy cổ làm Thư Nỉ hít thở không thông bên cạnh giãy giụa. Thư Nỉ căn bản không biết lửa giận của người nam nhân từ đâu mà tới, bàn tay lên xuống đánh vào vú, một bên năm bàn tay hai bên là mười cái đánh vú, đánh xong còn toàn không có ý định dừng lại .

Âm đạo sưng lên vẫn bị cọ xát như rách một tầng da, Thư Nỉ lôi kéo thanh âm bi thương kêu thảm. Thư Nỉ rõ ràng có đếm , cắm hơn ba mươi lần, liền đau không chịu nổi mà thét chói tai, nắm lấy ngón tay nam nhân , rơi lệ ướt gối .

“Nhẹ chút, nhẹ chút lão công!”

“Không phải nói vết thương đã tốt rồi sao? Sao cắm vào lại chảy máu?” Liên Đạm Hoằng nhìn về phía côn thịt mang theo tơ máu đang rút ra ngoài, sau đó lại dùng sức cắm xuống, chất vấn: “Hửm?”

“Ô ô, ô lão công, lão công em thật sự đau quá a.”

“Nếu đã lựa chọn cùng tôi làm, đau hơn cũng phải chịu đựng!”

Thư Nỉ không nhịn được nữa ngẩng cổ gào khóc, nghe được tiếng kêu vang dội của Hỉ Vượng truyền từ dưới lầu lên— gâu gâu tiếng kêu—!

Lần đầu tiên nghe được thanh âm nó kêu lớn như vậy, Thư Nỉ biết nó vì sao nó kêu, là do nghe được tiếng khóc thút thít của bà, thứ duy nhất có thể đau lòng bà , vậy mà chỉ có một con chó. Người đàn ông đang đè ở trên người Thư Nhỉ ,ngau cả chó cũng không bằng.

Hương vị Hormone phát ra dưới thân , cắm đảo huyết nhục đầm đìa, tơ máu chảy từ khe hở môi âm hộ xuống, hắn áp xuống thấp thở gấp đè lên trên người con mồi gặm cắn , phát ra thanh âm thoải mái , ghé vào bên tai Thư Nỉ, tiếng hút nước miếng trở nên vang dội.

“Lại khóc!” Hắn đánh một cái lên vú rống: “Lại khóc liền đem em làm chết!”

Thống khổ nhưng phải cắn chặt môi dưới trắng bệch, mỗi một lần va chạm đều nghe được những âm thanh yếu ớt vang lên từ giữ khe hở hai hàm răng.

Ngày hôm sau , khi Liên Đạm Hoằng xuống lầu, phát hiện con chó ban đầu chỉ nhe răng nhìn hắn, bây giờ lại đè thấp thân mình cảnh giác lui về một bên , đối diện hắn với trạng thái tấn công.

Gài nút ở cổ tay áo khoác đen dài, miệt thị liếc mắt nhìn nó một cái, cầm chìa khóa xe đi ra ngoài.

Buổi chiều lúc trở về, Thư Nỉ đang trong viện trồng hoa bón phân, đỡ bồn hoa bên cạnh chống đỡ để giảm bớt đau đớn giữ hai chân , cà một vườn hoa dưới lầu, Thư nỉ giống như là vai chính trong một câu truyện cổ tích , mang váy dài tròng một cái tạp dề màu lam lên, tóc dài cột thành ôn một cái đuôi ngựa thấp, để ở trước ngực.

Ôn nhu rối tinh rối mù, đây là sinh hoạt hắn một tay chế tạo ra vì Thư Nhỉ, cũng là cảnh đẹp nửa đời sau hắn luôn mơ tưởng thưởng thức.

Thư Nỉ vui vẻ tiếp nhận thuốc bôi da trong tay hắn, chạy đến phòng ở lầu một, ôm chú chó phun thuốc bôi lên miệng vết thương trên lưng nó.

Liên Đạm Hoằng rót một ly nước ấm, dựa vào trước tủ bát , chú chó nhỏ bị hiệu quả thuốc kích thích đau đớn, sau khi bị phun xong thuốc liền điên cuồng lắc lắc thân mình, nước thuốc trực tiếp bắn tới mu bàn chân Liên Đạm Hoàng, mặt nam nhân trầm xuống, mày nhíu chặt.

“Không được, đừng, đừng ở chỗ này !”

Thư Nỉ hoảng loạn nói, cầm lấy giấy lau chạy nhanh chạy , quỳ gối bên chân hắn, chà lau nước thuốc dính trên mu bàn chân .

“Cút ngay!” Liên Đạm Hoằng chán ghét dịch nhầy do súc sinh kia bắn ra , đứa chân đá vào trên eo Thư Nỉ.

“Gâu gâu! Gâu gâu gâu!”

Con chó sáng nay dám nhe răng , đã có dấu hiệu công kích, xông lên đùi hắn mãnh liệt cắn một ngụm, hàm răng hãm sâu tiến vào da thịt.

“Ngạch a!”

Thư Nỉ kinh hoảng thất thố thét chói tai: “Không cần! Không cần! Nhả ra a!”

Liên Đạm Hoằng đá văng nó, xoay người từ trong phòng bếp cầm lấy một con dao , gương mặt mang theo phẫn nộ dữ tợn , kéo một cái đùi chảy đầy máu, hướng lên trên người con chó kia dùng sức cắm xuống!

Chú chó vừa rồi còn kiêu ngạo , giờ phút này nháy mắt rống lên một tiếng kêu thảm, hơi thở thoi thóp, Thư Nỉ đột nhiên đẩy hắn ra , ôm lấy chú chó trên mặt đất — ô a— bắt đầu khóc lớn, Thư Nỉ quở trách mắng hắn không bằn súc sinh .

Bang!

Thời điểm mặt bị tát nghiêng sang một bên, con chó trong lòng ngực dù hấp hối vẫn hướng về phía hắn gầm rú.

“Thích súc sinh phải không?” Hắn giận quá hóa cười giữ chặt lấy tóc Thư Nỉ ,túm về phía mình, ở trên mặt tát xuống, mỗi một cái đều mang theo mười phần lực đem miệng đánh đến chảy máu, con chó kia từ trong lòng ngực bà bị ném xuống, máu bắn ra , hắn rút dao ra khỏi thân thể con chó, dùng sức để ở trên cổ Thư Nỉ, giận đến mức mặt đỏ tai hồng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận