Chương 149

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 149

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nhiều vậy sao, đa tạ đïện hạ Điện hạ đây hoà nhã khẳng khái, tấm gương thục nữ thiện đức quả thật xứng đôi với bậc trượng phu khí độ bất phàm. Người và Cung Các lão quả là duyên trời cao tác hợp, là rồng phượng tɾong muôn người. Ôn mỗ vô cùng cảm kích.”
Ôn lớn nhân cười cười, không tỏ vẻ khách sáo chút nào.
Ôn Trạm và Kế Oanh Nhi đồng thời trả lời Lam Hạc, nhưng lời nói ra lại khác nhau h0àn toàn như trời với đất khiến Lam Hạc lắc đầu bật cười, bà cũng không đáp lại.
Ôn Trạm ho khan, hắn làm bộ làm tịch quay đầu nghiêm nghị mắng Oanh Nhi – người đã bị công phu da mặt dày của hắn làm cho đơ ra “Người ta thật lòng đối đãi với mình như thế thì nàng không cần giả vờ khách khí, nếu chối từ giả lả thì khác gì dối trá?”
Cô nương câm bị cha chồng khốn kiếp làm bẽ mặt trước khách quý nên xấu hổ vô cùng.
Nàng nhìn thấy Lam Hạc đang cố gắng mím môi nhịn cười thì chỉ đành che đi khuôn mặt đỏ bừng quẫn bách, rồi hung hăng dẫm ͼhân Ôn Trạm ở dưới bàn, đè trái nghiến phải.
Ôn Trạm bị dẫm ͼhân nên đau đến nhe răng trợn mắt, cũng không duy trì hình tượng nữa mà
Lam Hạc cố ý đến thăm nên ngồi chơi thêm một lúc lâu, vui vẻ nhìn đôi oan gia kia ve vãn lẫn nhau rồi đánh yêu ầm ĩ. R
ồi bọn họ cũng thiết đãi cơm trưa cho Lam Hạc bằng ba món mặn một món canh, thế nên bà ngồi ăn đến mức cảm thấy mỹ mãn hạnh phúc thì mới cáo từ về nhà.
Lam Hạc còn định cho Ôn Trạm đang bị cách chức một liều thuốc an thần, đó là tin tức triều đình sẽ còn trọng dụng͟͟ hắn tɾong tương lai.
Hoàng Đế còn e ngại thế cục nên sẽ chậm rãi tiến hành chuyện trọng dụng͟͟ hắn và lúc này Ôn Trạm hãy cứ yên tâm chờ đợi.
Nhưng xem ra Ôn lớn nhân đây không những không buồn phiền nản chí vì bị ngồi tù cách chức, ngược lại trông hắn còn rấtvui vẻ khi được cùng con dâu làm đôi Trim liền cánh nữa cơ.
Chưa kể hắn còn khắc khẩu đánh nhau với hàng xóm, mỗi ngày đều trôi qua một cách vui vẻ sinh động.
Vậy hãy khoan cho hắn biết, hứ, không thể để Ôn Trạm quá đắc ý.
“Ôn mỗ đã bị cách chức, nên đïện hạ không cần gọi tại hạ là lớn nhân. Đôi bên đều là bằng hữu, ngài cứ gọi thẳng tên tự Lệnh Nghi của tại hạ.”
“Được, vậy Lệnh Nghi và Oanh Nhi cũng đừng gọi ta là Điện hạ hay Cung phu nhân gì đó nữa, quá xa lạ. Người thân đều gọi ta bằng nhũ danh A Hạc, các ngươi cũng đừng quá chú trọng đến vấn đề thân phận hay tuổi tác mà cứ gọi ta là A Hạc đi.”
Bản thân Lam Hạc cũng không để tâm đến những nghi thức xã giao này nọ nên không bị những điều trên lay động.
Và vì Ôn Trạm và Kế Oanh Nhi đều thí¢h bà nên lần này họ cũng không khách sáo mà gật đầu đồng ý.
“Người thú vị, nhũ danh lại càng thú vị hơn. Hôm nay rấtcảm ơn A Hạc đã làm quý nhân đến cửa cho chúng ta lớn ân. Để ta tiễn người một đoạn, cho hàng xóm xung quanh biết ta có quan hệ tốt với quý nhân tɾong triều thế nào.”
Hừ Người đi rồi nhưng tiếng thơ๓ để lại cho ngươi đúng không?
Lam Hạc liếc Ôn Trạm một cái, rồi cũng để hắn tiễn bà một đoạn, đợi đến đầu ngõ mới lên kiệu về nhà.
Buổi chiều cô nương câm còn phải đến phường thiêu làm việc nên nàng cũng rời khỏi nhà.
Ôn Trạm ở nhà một mình, hắn đảm nhận việc quét tước nhà cửa, rửa rau vo gạo nấu cơm, run rủi sao lại nghênh đón thêm một vị khách không mời.
Lại là nữ nhân.

Bình luận (0)

Để lại bình luận