Chương 149

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 149

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngày cầm tù thứ ba. Một ngày trời trong gió mát, ánh nắng tươi sáng.
Minh Bạch đeo cho Chi Đạo một chiếc vòng cổ bằng da màu đen, ở giữa có một mảnh kim loại khắc hai chữ “Minh Bạch”. Chi Đạo suy nghĩ thật lâu, vẫn mặc cho thiếu niên đeo nó lên cổ mình. Anh giúp cô mặc váy, cẩn thận kéo hết khóa. Cuối cùng còn ngồi xổm trên mặt đất, dịu dàng giúp cô đeo giày.
“Có phải cái bồn hoa này rất đẹp không?” Anh nhìn mép giường.
Lại hỏi cô: “Hôm nay muốn ăn gì? Sườn heo chua ngọt nhé? Hôm qua anh đã học cách làm món đó.”
Chi Đạo cúi đầu nói
“Đi thôi.”

Buổi chiều, 4 giờ 13 phút.
Cánh tay Chi Đạo như bị bệnh, liên tục run rẩy, bàn tay không ngừng nắm chặt lại, móng tay cắm vào da thịt, một vầng trăng non màu máu nổi bật giữa làn da trắng. Chi Đạo nhìn Minh Bạch đứng ở quầy thu ngân, lại nhìn đám đông xung quanh. Trái tim cô căng chặt như dây đàn, chỉ một chút động tĩnh dù là rất nhỏ thôi cũng có thể khiến cô kinh hoảng, trái tim đập thình thịch, bất an thấp thỏm.
Thiếu niên rũ mắt, mở túi thu lại những đồ vật đã mua trong tay nhân viên thu ngân.
Chi Đạo đứng cách đó không xa.
Không ngừng nhắc nhở bản thân: Không thể tiếp tục như vậy, không thể tuân theo ý của anh nữa.
Anh điên rồi.
Minh Bạch đã điên rồi.
Nhưng Chi Đạo, mày còn cuộc sống của mày.
Niệm thầm ba câu này, Chi Đạo đột nhiên xoay người. Cô liều mạng chạy trốn, vĩnh viễn không dám quay đầu lại, cứ như một mũi tên bắn về phía trước, làn váy hoa nở rộ theo từng nhịp chạy.
Chi Đạo đang ở trên tầng ba của trung tâm thương mại, cô chạy đến thang cuốn, điên cuồng chạy xuống. Trong quá trình này, Chi Đạo va phải vô số người, nhưng cô không có thời gian nói xin lỗi, chỉ cắm đầu chạy ra ngoài, đứng bên giao lộ, chen chúc trong đám người, sốt ruột chặn một chiếc xe taxi vừa đỗ lại, vừa ngồi vào, tài xế nhanh nhẹn hỏi cô đi đâu? Chi Đạo thở hổn hển báo địa chỉ nhà, nói xong lại thấy bất an.
Ban ngày, Lý Anh đều ở bệnh viện để chăm sóc Chi Thịnh Quốc, khả năng lớn là bà không có ở nhà, mà mấu chốt là cô không có chìa khóa.
Chi Đạo mượn điện thoại của tài xế, gọi cho Lý Anh.
Lý Anh hỏi cô mấy ngày nay đi đâu? Gọi điện thoại cũng không bắt máy, hại bà lo lắng gần chết. Chi Đạo mím môi, nói cô không có việc gì, cô chỉ bỏ di động ở nhà, đến nhà bạn bè nói chuyện tâm sự hai ngày thôi. Chi Đạo còn nói: “Mẹ, mẹ cũng biết tâm trạng con gần đây không tốt lắm mà.”
Lý Anh nghĩ về tình huống của cô, cuối cùng cũng không quở mắng gì nữa, chỉ nói: “Người không sao thì tốt rồi.” Lại răn dạy cô một lúc mới nói: “Sau này con ra ngoài đi đâu phải báo cho người nhà một tiếng, biết chưa?”
“Dạ.” Chi Đạo nhìn vết đỏ vẫn chưa biến mất trên cổ tay: “Đúng rồi mẹ, mẹ có ở nhà không? Ngày hôm đó con đi vội quá, quên mang chìa khóa.”
“Mẹ vẫn đang ở bệnh viện. Con đến đây lấy đi.”
“Vâng.”
Chi Đạo báo lại địa chỉ bệnh viện cho tài xế.
Chi Đạo cực kỳ khẩn trương, lòng bàn tay toàn là mồ hôi, nuốt nước bọt, cố gắng bình ổn nỗi kinh sợ trong lòng, cô hạ cửa sổ xe xuống, để gió thổi vào quấn đi những lo âu của cô. Chi Đạo nhìn cảnh vật bên ngoài lướt nhanh qua, dòng người ngược xuôi. Chi Đạo kiên định lên kế hoạch cho cuộc sống tương lai: Học tịch nhất định phải bán để đổi lấy tiền, sau đó sẽ về quê sinh sống.
Cuộc đời của cô trước mắt cứ tạm như vậy.
Mấy ngày nay chỉ là giấc mông hoang đường, quên đi là được rồi.
Chi Đạo thật sự không nghĩ tới Minh Bạch sẽ cầm tù cô. Chi Đạo cũng không trách anh, vốn dĩ cô vẫn cho rằng lần đầu tiên đã mất rồi, vì thế bây giờ cũng không quá đau đớn buồn rầu về chuyện đó. Là do cô vi phạm hứa hẹn trước, là do cô tổn thương anh trước. Mới đầu Chi Đạo cho rằng Minh Bạch chỉ dọa mình, nhưng sau đó anh ngày càng kiên định, tỏ rõ thái độ muốn giam cầm cô cả đời. Anh cẩn thận tỉ mỉ chăm sóc cô, tẩy não cô bằng quan niệm của mình.
Cô là người.
Cô có tự do của mình.
Chi Đạo theo bản năng nhìn qua kính chiếu hậu. Không biết sau khi Minh Bạch phát hiên cô chạy trốn thì sẽ làm thế nào? Lúc ấy cô quá hoảng loạn, chỉ chăm chăm cắm đầu chạy trốn, hoàn toàn không chú ý phía sau.
Chi Đạo đột nhiên cảm thấy khẩn trương, lỗ chân lông giãn nở, sợ đến đổ mồ hôi.
Bởi vì cô nghĩ đến, nếu Minh Bạch phát hiện ra cô chặt trốn, nhỡ may anh cũng ngồi xe taxi đuổi theo sau, chờ cô vừa xuống xe liền bắt cô về thì phải làm sao bây giờ? Hoặc là anh chắc chắn đoán được cô sẽ về nhà, sau đó đợi ở cổng tiểu khu, chờ cô tự chui đầu vào lưới thì phải làm sao?
Trong lúc Chi Đạo đang hoảng loạn với những tưởng tượng về Minh Bạch, chiếc xe taxi đã ngừng.
Chi Đạo thuyết phục tài xế hồi lâu mới khiến ông ấy tin tưởng trong người cô hiện tại không có tiền, để cô đi lên tìm người nhà lấy tiền rồi sẽ quay lại trả tiền xe.
Chi Đạo một đường bình yên vô sự cầm được chìa khóa và tiền từ tay Lý Anh, vội trả tiền cho tài xế rồi tạm biệt ông. Cô nhìn quanh bốn phía, xung quanh toàn là người bệnh đến tìm bác sĩ, người vừa xuất viện, trẻ em đến khám bệnh, ai ai cũng vô cùng bình thường. Không có bóng dáng của Minh Bạch, có lẽ anh không đuổi theo. Trái tim Chi Đạo cuối cùng cũng được thả lỏng, thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Rốt cuộc cũng được giải thoát.
Kết thúc rồi.
Trên đường có nhiều xe như vậy, làm sao Minh Bạch đoán được cô ngồi trong chiếc xe nào? Hơn nữa, anh cũng không biết nhà cô đang có chuyện, cho nên càng không đoán được cô sẽ đến bệnh viện. Nhưng mà khả năng anh ôm cây đợi thỏ ở cổng tiểu khu nhà cô vẫn có thể xảy ra, để bảo đảm, Chi Đạo thay đổi chủ ý, định về nhà với Lý Anh.
Chi Đạo vừa thoát khỏi căng thẳng đã thấy buồn tiểu, cô đi vào cửa sau bệnh viện, rẽ một cái, vội vàng đi tìm nhà vệ sinh. Đám đông phía trước quá nhiều, Chi Đạo nghẹn đến mức khó chịu, rơi vào đường cùng, cô đành phải chạy đến nhà vệ sinh hẻo lánh nhất, cũng là cái cách bệnh viện xa nhất.
Trong nhà vệ sinh công cộng có đặt túi thơm mùi đàn hương, bên trong không một bóng người. Chi Đạo nhìn quanh vài lần, cuối cùng mới thoải mái chọn một gian phòng, mở cửa ngồi xuống.
Sự khẩn trương trong nội tâm cũng trôi ra theo dòng nước. Chi Đạo đứng trong nhà vệ sinh, sửa sang lại quần áo. Sau mấy ngày bị giam cầm, cô không biết nên dùng trạng thái gì để đối mặt với cuộc sống mới.
Minh Bạch là một đóa hoa đẹp nhưng có độc.
Chi Đạo nhẹ nhõm thở phào một hơi, chậm rãi mở cửa ra.
Ngoài cửa, bóng dáng cao lớn đứng chặn hết ánh sáng, Chi Đạo như nhìn thấy cánh cửa nhà giam đã mở ra.
Người bên ngoài đang cúi đầu, như là cảm nhận được cô đi ra, anh ngẩng đầu lên, ánh mắt bình tĩnh điên cuồng như tên sát nhân nhìn chằm chằm cô.
Giọng Minh Bạch không có cảm xúc: “Về nhà sao? Anh đi cùng em?”
Chi Đạo tức khắc sợ đến mức ngã ngồi lại trên bồn cầu, đôi môi run rẩy, sắc mặt trắng bệch. Nhiệt độ không khí xung quanh đột nhiên hạ xuống, lạnh như hầm băng.
Minh Bạch bước từng bước một đến gần cô, trở tay nhẹ nhàng khóa cửa lại, không gian chật hẹp bị lấp đầy bởi hơi thở của thiếu niên. Anh đứng từ trên cao nhìn xuống, ngắm nhìn gương mặt khủng hoảng của cô.
Anh nâng cằm cô lên: “Hai chân em không còn sức nữa hả?”
Chi Đạo run rẩy hỏi anh: “Làm sao anh biết tôi đang ở đây?”
Minh Bạch vươn tay sờ lên cổ cô: “Nơi này có đặt thiết bị dò tìm.”
“Anh con mẹ nó điên rồi.” Chi Đạo sợ hãi, chửi ầm lên, tiện thể cho anh một bạt tai.
Minh Bạch không hề tức giận, ngược lại nhẹ nhàng nắm tay cô, kéo cô lên. Nội tâm Chi Đạo sắp sụp đổ, cúi đầu đứng dậy, trong đầu vẫn hoảng loạn vội vàng nghĩ đối sách.
Anh lại buông lỏng tay, đột nhiên túm tóc cô ấn lên trên tường, giọng điệu còn lạnh hơn băng.
“Có phải em không nhớ gì không?”
Cơn tức giận như lửa độc lan khắp tâm trí thiếu niên: “Anh nghĩ mọi cách làm em thoải mái, anh chiều em, hao hết tâm tư chăm sóc em. Em muốn cái gì, anh sẽ nỗ lực kiếm tiền mua cho em. Anh cẩn thận tỉ mỉ che chở em như vậy, em lại suốt ngày nghĩ cách rời khỏi anh.”
“Anh con mẹ nó đã quá nhân từ với em rồi, đúng không?!”
Giờ khắc này, Minh Bạch cực kỳ bắt mắt. Mặt tường nhà vệ sinh sạch sẽ sáng ngời, không có chút mùi khó chịu nào. Còn bức tường trong mắt anh thì khói lửa mù mịt, vàng thau lẫn lộn.
“Em phản bội lời hứa hẹn giữa chúng ta. Em để cho người khác chạm vào em, cõng em, hôn em. Em muốn chia tay là chia tay. Em làm lơ lời cầu xin của anh, coi thường tình cảm của anh. Em hờ hững liên tục vứt anh cho người khác. Em luôn chà đạp anh, hết lần này đến lần khác.
“Chi Đạo, đủ rồi.”
Da đầu Chi Đạo run lên, cả người bị nỗi sợ hãi chiếm lấy: “Anh buông ra.. tôi..”
Bàn tay to lớn mạnh mẽ dùng sức siết chặt ngực trái của Chi Đạo, giống như muốn bóp nát cô: “Em đúng là con người không tim không phổi.”
Ánh mắt Minh Bạch khiến Chi Đạo sợ hãi, giống như loài rắn độc trên hoang mạc.
“Dựa vào cái gì? Em đã đồng ý ở bên anh rồi lại muốn bỏ rơi anh?”
“Do anh quá nhân nhượng em, đúng không?”
Hô hấp Minh Bạch lộn xộn phả lên cần cổ yếu ớt mảnh khảnh của Chi Đạo.
“Không biết sống chết.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận