Chương 149

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 149

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghĩ đến điều này, Tông Chính nắm chặt tay để lên trán, sau đấy liền dùng sức tự cắn.

Đột nhiên đấm mạnh một quyền vào vách tường !

Đáng chết.

Đã từng là một nô lệ rất nghe lời hiểu chuyện , hiện tại đến việc tắm rửa cũng không xong, dừng việc khóc nhiễu thay vào đó là ngồi trong bồn tắm vui thích đập đập liên tục lên nước tạo thành bọt, vẩy ra bốn phía xung quanh, bắn lên cả mắt của đám người hầu.

“Tiểu thư, tiểu thư đừng nghịch ngợm.”

Cô chỉ biết kêu ê ê a a, căn bản không biết nói lời nào, bọn họ đành phải gọi hai gã người hầu cố định hai tay hai chân cô lại mới yên tâm giúp Rina tắm gội.

Mọi người đều nhận ra cô không bình thường, thậm chí vừa mới tắm xong nước tiểu lại mất khống chế.

Bọn họ hết cách, đành cho cô mang tã giấy.

Khi họ lau khô lưng cho cô, mái tóc dài cứ thế trượt xuống, cô hí hoáy nghịch chúng trong tay, bọn người hầu lại phải tìm một món đồ chơi cũ đưa cho cô thay thế, đây là một con gấu bông. Cô cầm lấy nó hì hì cười, hướng lên phía tay của chú gấu bông cắn.

Một bên người hầu phát hiện liền chạy nhanh qua ngăn cản: “ Tiểu thư tiểu thư, không thể cắn, cái này dơ lắm a.”

Rina không chút khách sáo đoạt lại gấu bông đồ chơi của trẻ chưa biết nói, mái tóc hong đã khô, khi họ đưa cô vào phòng, cô vẫn ôm chặt thứ đồ chơi trong lòng không rời mà đi ngủ.

Vừa lúc hoàng hôn đã tàn, những tia sáng cuối cùng rơi trên thân thể trần truồng của cô , ở trên máy bay bảy tiếng đồng hồ cô đã sớm mỏi mệt mà rất nhanh chìm vào giấc mộng.

Món đồ chơi trở thành thứ cô yêu thích, khi ngủ vẫn ôm chặt lấy gấu bông như bâu vật, không buông.

Tông Chính đi vào phòng, đẩy cửa đóng lại.

Hắn cầm trong tay khẩu súng, nhắm chuẩn thiếu nữ đang ngủ say, trên người chỉ mặc mỗi cái tã, tư thế ngủ cuộn tròn, há mồm hô hấp như đứa bé.

Hắn nắm chặt vũ khí, nhận ra bản thân đang run rẩy, đây cũng là lần đầu tiên hắn chần chừ để kết liễu một người như vậy, hắn như quyết tâm mà tiến về phía cô.

So với việc lần nữa dạy dỗ lại cô, không bằng trực tiếp để cho cô chết, cũng coi như là trút bỏ gánh nặng bấy lâu, mà cũng sẽ không rơi vào tay kẻ khác.

Hắn không nên đưa cô đi học ở cái trường chết tiệt đấy! Hắn cũng không ngờ kết quả sẽ biến thành như ngày hôm nay, rõ ràng là vì bảo vệ sự an toàn của cô nên hắn mới đưa cô vào nơi mà không kẻ nào biết, học viện nô lệ. Tuy nhiên từ khi hắn không còn ở bên cạnh cô thì sự tình đã lệch đi vòng quỹ đạo mà hắn tính toán, không thể đoán được.

Nổ súng, nổ súng.

Tông Chính híp mắt, không ngừng thuyết phục chính mình, ngón trỏ run rẩy, hoá ra bất luận trong hoàn cảnh thế nào thì hắn cũng không thể khẩu hạ cò súng với cô.

Nổ súng đi !

Thiếu nữ không hề hay biết đang cận kề ranh giới sinh tử mà vẫn đang đắm mình trong giấc mơ ngọt ngào.

Thân thể 17 tuổi, trí tuệ chưa đến hai tuổi.

“A, ha hả.”

Căn phòng tĩnh lặng đột ngột vang lên tiếng cười vui tai.

Rina đưa ngón tay trắng nõn như bông dụi dụi đôi mắt đen tròn thuần khiết, hoàng hôn đã biến mất, ban đêm ánh trăng dịu dàng soi chiếu qua cánh cửa sổ rắc lên căn phòng lớp kim tuyến sáng bạc, lấp lánh. Căn phòng không một bóng người, tĩnh mịch đến đáng sợ khiến nàng có chút sợ hãi.

Buông lỏng thú nhồi bông trong lồng ngực ra, cô bò tới chỗ cửa phòng, lặng lẽ mở nhẹ, qua khe hở nhỏ nhìn thấy hành lang tối tăm, không thấy cuối.

Nhưng có một căn phòng vẫn mở đèn, ánh sáng xua tan đi bóng tối mù mịt khiến Rina cảm thấy thập phần an tâm, cô băn khoăn xem có nên bò tới chỗ đấy không.

Hành lang yên tĩnh, chỉ nghe thấy rõ âm thanh lách cách của thanh trúc kết hợp với tiếng nước thanh thuý ở chính giữa hậu hoa viên.

Rina hé mắt nhìn qua khe cửa nhỏ, thấy nam nhân đang ngồi ở án thư nghe điện thoại, hắn như phát giác được gì liền liếc qua cánh cửa có người khẽ mở ra một chút, thấy được Rina đang him híp mắt tò mò nhìn hắn.

Nửa mặt bị đánh sưng thành xanh tím, hướng về phía hắn cười tươi.

Hắn cảm thấy vô cùng mệt mỏi, mi tâm bất chợt cau lại suy nghĩ, một ngày hắn chưa bao giờ nghỉ ngơi quá năm tiếng. Cả năm hầu hết hắn cũng chẳng bao giờ rảnh rỗi , dù có là ngày lễ đi chăng nữa, toàn bộ tâm trí và sức lực đều dồn vào hai từ ‘công việc’.

Hắn nhìn cô gái nhỏ trước mặt nở nụ cười tươi như hoa, vẻ đẹp mới lớn của thiếu nữ mang vẻ mị hoặc lại rất vô tư, nhưng mang lại tư vị vô cùng tươi mát khiến bực bội trong lòng hắn cũng vì thế mà biến mất, thay vào đó là dục vọng đang thay nhau bành trướng dữ dội.

Cô vẫn là nụ hoa đang thời kì chuẩn bị nở hương khoe sắc nhưng trí lực lại là một đứa trẻ chưa đến hai tuổi. Thân thể thì phát triển theo đúng độ tuổi của một thiếu nữ mười bảy, da dẻ nõn mịn như trứng gà—tâm hồn vẫn còn ngây thơ mang theo sự trong trắng sạch sẽ. Cơ thể vẫn mẫn cảm như lúc được dạy dỗ, vừa cắm vào liền chảy nước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận