Chương 149

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 149

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đêm, Hoàng đế Khang Hi lại lần nữa triệu kiến các vương công quý tộc trong ngoài Mông Cổ, đám người đài cát cũng được tham dự yến tiệc.
Hoàng đế Khang Hi nói chuyện với bọn họ bằng tiếng Mông Cổ, mọi người vừa ăn vừa nói, không khí thân mật, tình cảm hòa hợp.
Thổ Tạ Đồ Hãn, Xa Thần Hãn bẩm tấu: “Thánh thượng nhân từ, chúng thần nguyện lòng quy thuận! Mong thánh thượng vạn thọ, chúng thần mong được hưởng hồng ân, mong thiên hạ thái bình hạnh phúc.”
Hoàng đế nhìn đám vương công Mông Cổ quỳ rạp dưới đất, khí thế rầm trời, hắn cười lớn nâng chén nói, “Xin chư vị đứng lên, uống cạn ly này!”
“Mong Đại Thanh trường tồn mãi mãi!” Mọi người cất cao giọng đồng thanh nói.
“Trường tồn mãi mãi!” Hoàng đế nâng chén rượu uống một hơi cạn sạch.
Rượu quá ba tuần, không khí trở nên náo nhiệt, vũ nữ trong yến hội bắt đầu đi lên, lắc lư vòng eo hòa theo điệu nhạc.
Khi thì tụm lại thành một bông hoa, lúc thì tản ra thành bầu trời đầy sao.
Đoan Tĩnh ngẩng đầu thưởng thức, thỉnh thoảng trò chuyện đôi câu với Tứ công chúa ở bên cạnh.
Nàng không hề phát hiện, cách một nhóm vũ nữ, có một tầm mắt nóng rực luôn nhìn nàng chằm chằm.
Khi khúc nhạc sắp diễn xong, Thổ Tạ Đồ Hãn đứng dậy cung kính kính Hoàng đế một ly, “Hoàng thượng, điệu múa của Tử Cấm Thành mềm mại nhẹ nhàng, nhưng Khách Nhĩ Khách lại khác biệt hoàn toàn. Thần đã chuẩn bị một vũ đạo truyền thống của Khách Nhĩ Khách cho ngài, không biết Hoàng thượng có bằng lòng thưởng thức không?”
Hoàng đế đương nhiên vẫn phải cho Thổ Tạ Đồ Hãn chút thể diện này, hắn uống cạn ly rượu, cười nói, “Thân vương không cần đa lễ, cứ việc dâng lên, trẫm rất chờ mong.”
Hôm nay Thổ Tạ Đồ Hãn đã được thăng lên chức thân vương, hoàn toàn quy thuận Đại Thanh, cho nên mới xưng thần, gọi Hoàng đế là Hoàng thượng ở những dịp long trọng thế này.
Có được lời đồng ý của Hoàng đế, Thổ Tạ Đồ Hãn mỉm cười vỗ tay.
Tiếng nhạc chợt chuyển, từ nhu hòa trở nên nhẹ nhàng, một đám vũ nữ mặc trang phục màu xanh nhạt truyền thống của Mông Cổ dẫm nhạc bước vào, dưới tiếng hát cao vút phụ họa, mọi người nhiệt tình nâng cốc hoan hô, một nữ tử mặc y phục đỏ đi lên.
Nữ tử kia lấy tay áo che mặt, lúc bước lên sân khấu, mới để lộ dung nhan quyến rũ.
Lúc này Đoan Tĩnh mới phát hiện, thì ra người nữ tử này là Bảo Lặc Nhĩ.
Bấy giờ nàng mới hiểu, ngày hôm qua Bảo Lặc Nhĩ nói chuẩn bị là chuẩn bị vũ đạo hôm nay.
Chân Bảo Lặc Nhĩ đeo một chiếc lục lạc, nàng ta mặc vũ y lộ eo của Mông Cổ, nàng ta tết tóc mình với những sợi dây dài nhiều màu sắc, đầu đội một chiếc vương miệng truyền thống của Mông Cổ làm từ san hô đỏ.
Nàng ta không ngừng xoay tròn theo tiếng nhạc, vòng eo uyển chuyển, mị nhãn quăng bốn phía, phong tình vạn chủng.
Ngay cả Ô Lương Hãn đang nhìn chằm chằm vào Đoan Tĩnh cũng phải liếc mắt nhìn nàng ta một cái.
Bảo Lặc Nhĩ xoay người đi đến trước mặt Hoàng đế, cơ thể uốn éo, ánh mắt nóng rực, liếc mắt đưa tình với hắn. Bàn tay nhỏ thuận thế nâng bầu rượu trên bàn lên, hạ eo xuống, cong thành hình bán nguyện, tay giơ cao bầu rượu trong bình chảy xuống thành một đường cong hoàn mỹ, rượ chảy thẳng xuống cổ và xuống bộ ngực sữa của nàng ta.
Nàng ta hé miệng, đón lấy dòng rượu đang chảy xuống, nuốt ực một ngụm, biểu cảm quyến rũ, động tác mê hoặc, cộng với những giọt rượu ướt át bên miệng khiến rất nhiều nam tử âm thầm nuốt nước miếng.
Hoàng đế ung dung nhìn Bảo Lặc Nhĩ uống cạn bầu rượu của hắn, hắn cười mỉa mai liếc mắt nhìn về phía Đoan Tĩnh.
Đoan Tĩnh lại rũ mắt siết chặt chung trà trong tay, tay nâng chung trà lên nhấp một ngụm, thoạt nhìn có vẻ thản nhiên, không có bất cứ gợn sóng gì.
Hoàng đế thấy vậy khóe môi khẽ nhếch lên, trong mắt mang theo sự hứng thú dạt dào.
Thổ Tạ Đồ Hãn thấy vậy thì hưng phấn, xem ra có trò hay rồi.
Vũ điệu hoàn thành, cả khuôn mặt Bảo Lặc Nhĩ trở nên ửng đỏ, bầu ngực nở nang phập phồng, nàng ta thướt ta uyển chuyển quỳ gối trước mặt Hoàng đế, ánh mắt mị hoặc thẹn thùng liếc nhìn Hoàng đế một cái, mềm mại nói,
“Bảo Lặc Nhĩ chúc Hoàng thượng, phúc như Đông Hải, thọ tỉ Nam Sơn.”
“Ngươi là?” Hoàng đế nhướng mày.
Thổ Tạ Đồ Hãn vội vàng đứng dậy giải thích, “Bẩm Hoàng thượng, đây là cháu gái của thần, tên là Bảo Lặc Nhĩ.”
“Ồ, Bảo Lặc Nhĩ… Trẫm nhớ ra rồi, hình như bữa trước thân vương có mang ngươi đến gặp trẫm, bây giờ trang điểm thế này, trẫm nhất thời không nhận ra.” Hoàng đế cười khẽ khen ngợi, “Nhảy khá tốt, đứng lên đi.”
Bảo Lặc Nhĩ nghe vậy thì cầm bầu rượu hưng phấn đứng dậy, nàng ta thẹn thùng, bàn tay muốn đưa bầu rượu mình đang cầm cho Hoàng đế, “Hoàng thượng, thần nữ nhất thời nóng vội, uống mất rượu của ngài, mong ngài chớ trách tội, thần nữ…”
“.. Thần nữ nguyện lấy thân bồi thường.” Bảo Lặc Nhĩ vừa nói vừa liếc mắt đưa tình với Hoàng đế.
“Ồ?” Hoàng đế cười khẽ, ánh mắt nhìn về phía Đoan Tĩnh.
Đoan Tĩnh chậm rãi ngước mắt, đón nhận tầm mắt của hắn.
Đôi mắt Đoan Tĩnh mênh mông sương mù, đối diện với tầm mắt của hắn, nàng như chú mèo hoang trừng mắt với hắn một cái, ngay sau đó nghiêng đầu, không thèm để ý đến hắn nữa.
Tứ a ca, Bát a ca, Tứ công chúa và Ngưu thường tại đều lo lắng nhìn về phía Đoan Tĩnh.
Tình yêu cấm luyến vốn đã gian nan, nếu Hoàng đế còn động lòng nạp thêm nữ nhân khác, bọn họ cũng không dám tưởng tượng tâm trạng của Đoan Tĩnh sẽ thế nào…
Thái tử thưởng thức chén rượu, hắn ung dung nhìn trò hay bên dưới.
Ngũ công chúa cúi đầu, không nhìn rõ vẻ mặt của nàng ta.
Đám vương công Mông Cổ đều nhìn Thổ Tạ Đồ Hãn với ánh mắt vừa hâm mộ vừa ghen ghét, bọn họ đều cảm thấy một mỹ nhân như Bảo Lặc Nhĩ, nhất định Hoàng đế sẽ không cự tuyệt.
Vẻ mặt Thổ Tạ Đồ Hãn cũng tràn ngập ý cười, thoạt nhìn tâm tình của Hoàng đế khá tốt, khóe môi luôn cong lên không hề hạ xuống, thái độ khác xa so với những gì ông ta nghĩ.
Xem ra, hôm nay việc này hẳn là có thể thành công.
“Ha ha…” Hoàng đế thu hồi tầm mắt dừng trên người Đoan Tĩnh về, cười phá lên.
Nếu còn chơi tiếp, e là thật sự chọc nàng giận.
Bảo Lặc Nhĩ nghe thấy Hoàng đế cười thì càng tự tin hơn, nàng ta quăng cho Hoàng đế một cái nhìn quyến rũ, dưới đáy lòng lại cảm thấy đắc ý, quả nhiên không có nam nhân nào có thể từ chối nàng ta, đến cả Hoàng đế cũng không phải ngoại lệ.
Tâm tư của nàng ta viết rõ trên mặt, Hoàng đế mỉa mai châm chọc, ngoài mặt lại làm bộ ôn hòa nói, “Không cần để chuyện này ở trong lòng, quay về chỗ của ngươi đi, một bầu rượu mà thôi, sao có thể để người lấy thân bồi thường được
Nụ cười của Bảo Lặc Nhĩ cứng đờ, đây không phải điều nàng ta muốn nghe.
“Hoàng, Hoàng thượng, thần nữ tự nguyện lấy thân báo đáp…” Bảo Lặc Nhĩ lắp bắp nói.
Thổ Tạ Đồ Hãn cũng không ngờ lại thế này, ông ta vội vàng nói, “Hoàng thượng, để cho nha đầu này hầu hạ ngài đi. Chuyện khác thì không nói, nhưng lúc nhàn nhã cũng có thể giúp ngài giải sầu. Đây là tâm ý của Thổ Tạ Đồ Hãn thần.”
“Đa tạ thân vương, nhưng cung nhân hầu hạ trẫm rất nhiều, không cần thêm một thị nữ nữa. Hơn nữa trẫm không cần bồi thường bầu rượu này cũng có nguyên nhân cả, bầu rượu này của trẫm là rượu nho được ủ ở Tây Dương, chạy xa mới đến được lên bàn trẫm, giá trị xa xỉ, muốn bồi thường cũng không bồi thường nổi. Trẫm ăn ngay nói thật, thân vương chớ trách.” Hoàng đế tươi cười, nhưng từng lời nói ra lại giống như dao cắm vào người, khiến Bảo Lặc Nhĩ xấu hổ và giận dữ muốn chết.
Trong lòng Hoàng đế, nàng ta ta còn không bằng cả một bầu rượu.
Cho nên mới không muốn để nàng ta lấy thân đền rượu.
Nếu chuyện hôm nay truyền ra ngoài, tất cả mọi người sẽ chê cười nàng ta vô liêm sỉ!
Khuôn mặt Bảo Lặc Nhĩ trắng bệch, ngay sau đó chật vật chạy trối chết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận