Chương 149

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 149

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh đột nhiên dùng sức đẩy một cái, eo Ngôn Trăn mềm nhũn nghiêng về phía trước, mất đà sát vào gương. Hơi nóng tỏa ra từ đôi môi hồng nhuận phả vào mặt kính bóng loáng, một mảng hơi nước mờ mịt mông lung, biểu tình trầm mê tìиɧ ɖu͙© của cô cũng bị che lấp trong sương mù hư ảo, như người ôm đàn tỳ bà che nửa mặt quyến rũ. ” Lạnh quá…” Cô hừ nhẹ, da thịt bị lạnh đến co rúm lại, rất nhanh anh kéo cô lại một lần nữa ôm vào trong ngực, sống lưng dán lên l*иg ngực ấm áp cứng rắn của anh, trái tim rung động mãnh liệt nhảy lên.
Vào sau, lại là tư thế nữ ở trên, côn ŧᏂịŧ cắm thẳng vào miệng tử ©υиɠ, mặc dù Trần Hoài Tự không dùng lực, nhưng Ngôn Trăn có chút chịu không nổi, hai tay chống chân anh cố gắng đứng lên. Nhưng mà cả người cô bủn rủn vô lực, vừa mới nâng eo phun ra một đoạn côn ŧᏂịŧ nhỏ, phần eo lại bởi vì chống đỡ không được mà run rẩy, tay trượt một cái, cả người nặng nề ngã xuống, lần thứ hai nuốt trọn côn ŧᏂịŧ đến cùng, bị đâm cất tiếng khóc nức nở. Anh ôm cô, giữ nguyên tư thế nâng eo không ngừng đâm lên trên, ánh mắt nhất mực dừng ở trong gương, bắt được từng chi tiết biểu cảm động tình của cô. Tiếng nước trong trẻo vang lên, Ngôn Trăn rất nhanh đã tới cao trào, nước phun ra, bắn tung tóe rơi trên mặt kính.
Cô thất thần dựa vào trong lòng anh thở dốc, Trần Hoài tự hôn lên má cô vài cái, rút gậy thịt ra, cây gậy thô dài ướt sũng còn vểnh lên, không hề có dấu hiệu xụi lơ. Anh bế cô đi tới bên giường, bày thành tư thế quỳ gối, lại từ phía sau cắm vào.
So với lúc nãy, tư thế này càng thuận tiện cho anh dùng lực, cũng bởi vậy, lực độ đâm rút của Trần Hoài Tự bắt đầu không kiêng nể gì, gần như hoàn toàn đè cô xuống dưới thân, nhanh chóng ra vào vừa nặng nề vừa mãnh liệt. ” Nặng quá… ưm ưm…nhẹ một chút…” Ngôn Trăn cắn góc chăn không ngừng rêи ɾỉ, thân thể mảnh khảnh nổi lên một tầng mồ hôi mỏng, chân mềm nhũn quỳ cũng không được,
“ Nhẹ không được. ” Ngữ khí anh vô tình, ngón tay vuốt ve sống lưng xinh đẹp của cô, thẳng lưng đâm từng cái một, đâm đến mức huyệt thịt ướt mềm một mảnh, quấn lấy côn ŧᏂịŧ hút vào bên trong, khơi gợi khoái ý tê dại tới tận xương tủy. Trần Hoài Tự thở dốc nặng nề, nhịn không được làm càng mạnh hơn, tiếng vỗ kịch liệt vang vọng trong căn phòng yên tĩnh, cùng với tiếng khóc liên tục của cô, khiến dục hỏa dâng lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận