Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Còn ảnh đại diện thì là một đóa hoa hướng dương.

Phần ghi chú cá nhân có nội dung: Phát triển vươn về phía ánh sáng.

Sau khi ra khỏi quán bar, Thẩm Ám dựa vào cửa để tỉnh rượu, gọi điện thoại cho Bạch Lê.

Lần thứ nhất không ai bắt máy.

Lần thứ hai qua một lúc lâu, đầu bên kia mới nghe máy.

“Tại sao lại không thêm WeChat của tôi?” Anh mở miệng, bởi vì uống rượu nên giọng nói phát ra từ cổ họng của anh hơi khàn khàn.

Bạch Lê còn đang khẩn trương nên đầu óc có chút ngốc, “… Hả?”
Thẩm Ám cười nhẹ, “Vì sao em không thêm WeChat của tôi?”
Tiếng cười phát ra từ điện thoại trầm ấm tới mức làm say lòng người, lỗ tai Bạch Lê nóng lên, trái tim cũng không an phận đập thình thịch, lòng bàn tay cô đổ mồ hôi, ghé sát điện thoại khẽ thì thào: “… Có phải anh… Uống say rồi không.


“Có uống chút rượu.


Tiếng hít thở của Thẩm Ám gần điện thoại hơn, truyền qua đầu dây bên kia, giống như hơi thở ấm áp xẹt qua vành tai Bạch Lê, khiến cả khuôn mặt cô đỏ bừng, đôi tay đang cầm điện thoại hơi run rẩy.

Bên tai lại nghe thấy tiếng cười nhẹ và giọng nói khàn khàn của anh.

“Nhưng không đến mức nhận nhầm người đâu.

Bật lửa vang lên một tiếng “tách”.

Ngay sau đó, tiếng thở dài của người đàn ông phát ra từ ống nghe điện thoại.

Anh đang hút thuốc.

Trái tim Bạch Lê hơi đập mạnh.

Khắp các ngóc ngách trong đầu cô đều đang rối bời, điều duy nhất có thể làm chính là siết chặt lấy di động, tai cẩn thận nghe âm thanh ở đầu dây bên kia.

Thẩm Ám hút hai điếu thuốc, hỏi cô, “Sao không nói gì?”
Bạch Lê run rẩy trả lời lại: “… Không, không biết nói gì.


Ống nghe truyền đến tiếng cười trầm thấp của người đàn ông, kèm theo tiếng sột soạt, giữa ban đêm tĩnh lặng vô cùng mê hoặc.

“Về nhà có chườm đá không?” Anh cắn điếu thuốc, giọng nói hơi khàn khàn có phần trêu chọc.

Bạch Lê nghe anh nói mà vành tai ngứa ngáy, cô che vành tai ửng đỏ lại, nhỏ giọng nói: “… Có.


“Chụp ảnh lại tôi xem xem.

” Anh nói.

“…”
Cả người Bạch Lê như bị thiêu đốt, chưa kịp từ chối đã nghe thấy anh nói, “Tôi thêm em, đồng ý đi.


“…”
Cô luống cuống kiểm tra Wechat, quả nhiên thấy mục bạn tốt mới xuất hiện một lời nhắc nhở màu đỏ.

Thấm Ám vẫn chưa cúp điện thoại, anh hút xong thuốc rồi lại lấy một điếu khác ngậm trong miệng, mắt rủ xuống, hờ hững nhìn dòng xe cộ trên đường.

Ngón tay Bạch Lê run run nhấn đồng ý, lúc này mới nói nhỏ với đầu dây bên kia, “… Được rồi.


Thẩm Ám khàn giọng đáp lại: “Ừ.


Trong lúc nhất thời, hai người chẳng ai nói chuyện, nhưng ai cũng không cúp máy.

Một lát sau, Thẩm Ám cười nhẹ một tiếng, “Tôi về đây, cúp trước nhé.


Sau khi ngắt cuộc gọi, Bạch Lê đưa hai tay che lấy khuôn mặt đỏ bừng, nhìn chăm chăm vào lịch sử cuộc gọi trên điện thoại một lúc lâu.

Mãi cho tới khi Wechat hiện lên tin nhắn.

Thẩm Án: “Ảnh chụp.


Bạch Lê vội vàng giơ điện thoại lên nhắm thẳng vào trán rồi chụp lại, dưới ánh đèn, chỗ đó dường như càng sưng hơn lúc nãy.

Thẩm Án đã ngồi trên taxi, nhấn mở ảnh chụp, chỉ nhìn vào cái trán đang sưng kia, những chỗ còn lại đều một mực coi như không nhìn thấy.

Thẩm Ám: “Nếu ngày mai vẫn chưa tiêu sưng thì tới phòng khám tìm tôi.


Lê: “Không cần đâu, cảm ơn anh.


Thẩm Ám: “Vậy tôi tới tìm em.


Lê: “…”

Không khó để đoán ra vẻ mặt kinh ngạc và hồi hộp của cô ở đầu dây bên kia, Thẩm Ám hơi mỉm cười, ngón tay thon dài nhấn vào ảnh đại diện của cô, lại nhận ra rằng không thể xem được vòng bạn bè của cô.

“…”
Anh bật cười thành tiếng, cắn cắn điếu thuốc, đánh chữ hỏi cô: “Chặn vòng bạn bè với tôi sao?”
Lê: “… Tôi tưởng rằng anh sẽ không xem.


Thẩm Án không đánh chữ nữa, trả lời lại bằng một tin nhắn thoại.

Ngón tay Bạch Lê run run nhấn mở tin nhắn thoại, loa ngoài truyền đến một giọng nói khàn khàn mang cảm giác chân thật:

Bình luận (0)

Để lại bình luận