Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Lạc Bạch chống nạnh, sao ai bảo làm thụ thì chỉ cần phụ trách nằm đó sướng thôi, sao tới anh thì toàn là anh tốn sức thế này.

Trong đống quần áo đã mua thì anh thích nhất là cái áo sơ mi đen kia, anh định đợi Giang Yến tỉnh lại rồi mặc cho hắn.

Anh thu dọn cho Giang Yến xong thì đi xả nước tắm.

Nếu như có thể thì anh còn hơi mong chờ Giang Yến sẽ đè anh chịch điên cuồng trong phòng tắm nữa, anh sắp chờ hết nổi muốn Giang Yến cưỡng ép anh rồi đó.

Thầy Tiểu Bạch túng dục quá độ ôm chặt lấy anh chồng của riêng mình vừa đặt đầu xuống là ngủ say, thời gian ngày nghỉ tốt đẹp lúc nào cũng trôi qua nhanh vậy đó.

———-

Tác giả có lời muốn nói:

AAAAAAAAAA, ngày mai, ngày mà là Giang Yến Yến đã được mở khoá rồi aaaaaaaaaaaaaaaaaaa.

Thầy Tiểu Bạch sắp get được anh chồng tổng công người máy AI của riêng mình rồi~

Giang Yến Yến mau chịch anh í khóc đi!!!!!!!!!!!! [Kích động.jpg]

Tháng này trường của họ có một kì thi, Thẩm Lạc Bạch lại bắt đầu phải bận rộn. Soạn các bài trọng tâm ra rồi trấn an tâm trạng của tụi nhỏ, trông thi cũng thật sự rất khó khăn.

Trong lúc trông thi, Thẩm Lạc Bạch đã nghĩ xong sau khi Giang Yến tỉnh lại thì anh sẽ chơi trò gì với chồng yêu rồi.

Người mắc chứng sợ xã hội như Thẩm Lạc Bạch không biết đầu óc của mình lúc đầu bị chập mạch nào mà lại chọn chuyên ngành sư phạm nữa.

Lần đầu tiên bước lên bục giảng, có mấy chục gương mặt nhìn chằm chằm vào anh như thế làm anh suýt chút nữa là đã đăng xuất khỏi trái đất ngay tại chỗ rồi.

Đi dạy nhiều năm vậy rồi nên bây giờ anh đã khắc phục được nỗi sợ khi phải giao tiếp với học sinh, thế nhưng cũng chỉ trong giới hạn là học sinh thôi.

Học sinh chắc là loài sinh vật thuần khiết nhất trên thế giới này, không có quá nhiều quanh co dài dòng giống như những người lớn, không có đấu đá chốn công sở, có lúc Thẩm Lạc Bạch còn thấy ở chung với học sinh vậy mà thoải mái, nhẹ nhõm hơn nhiều.

Sau đó, Thẩm Lạc Bạch và các thầy cô trong tổ Ngữ văn đã tạo nên kỳ tích, chỉ cần hai ngày đã chấm xong hết bài văn của cả khối.

Thẩm Lạc Bạch phụ trách sửa phần viết văn, mấy trăm bài văn khiến anh nhìn tới chóng mặt hoa mắt, tăng ca mãi cuối cùng cũng chấm xong hết bài cho tụi nhỏ.

Thẩm Lạc Bạch còn chưa kịp thở phào một hơi thì lại phải đi chấm thi.

Thẩm Lạc Bạch tựa lưng vào ghế, thở dài một hơi: “Mình sắp chết rồi—“

Giang Dập An dừng việc trong tay lại, đi đến trước bàn của Thẩm Lạc Bạch đưa cho anh một chai sữa chua:

“Nghỉ ngơi một chút đi.”

Thẩm Lạc Bạch mặt không đổi sắc nhận chai sữa chua, đáp một câu cảm ơn, tầm mắt bất giác liếc về phía bàn làm việc của Giang Dập An.

Bàn làm việc của Giang Dập An không bày bừa như của anh, sắp xếp gọn gàng, ngay ngắn, mà tấm ảnh Giang Dập An chụp chung với bạn gái của mình bày trên bàn trông chói mắt vô cùng.

Ai nhìn thấy cũng phải khen một câu “Trai tài gái sắc”.

Thẩm Lạc Bạch thu hồi tầm mắt của mình, tim lại thấy hơi chua xót.

Giang Dập An là một người rất dịu dàng, đối xử với người khác rất thân thiện, mới đầu Thẩm Lạc Bạch cũng đã bị chính cái sự dịu dàng này của Giang Dập An thu hút.

Anh và Giang Dập An cũng không tính là bạn bè thân thiết gì, nhiều lắm cũng chỉ là đồng nghiệp làm chung hòa thuận mà thôi.

Còn tình yêu của anh chỉ có thể âm thầm cất giấu trong lòng, len lén cảm nhận chút tình yêu không thể có được từ trong những dịu dàng mà Giang Dập An trao.

Thẩm Lạc Bạch mở điện thoại lên để thư giãn đầu óc, làm việc cao độ quá khiến cho anh hơi khó thở. Mở ra thì mới phát hiện app người máy đã gửi cho anh rất nhiều thông báo.

Anh xem không hết nên bấm thẳng vào cái tin mới nhất luôn.

“Độ hảo cảm của người máy đã đạt đến 100 điểm.”

“Ding dong.”

Màn hình lại nhảy ra một dòng tin nhắn mới.

Bình luận (0)

Để lại bình luận