Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau một hồi mây mưa kịch liệt, Lý Thước gầm lên một tiếng, trút hết mọi tinh hoa vào sâu trong cơ thể Xuân Vũ. Cả hai nằm vật ra giường, thở dốc.
Căn phòng tràn ngập mùi hương của tình dục và tinh dầu. Xuân Vũ nằm trong vòng tay Lý Thước, đầu óc trống rỗng. Cô lại làm chuyện đó với anh ta. Lần thứ hai. Và lần này, cô hoàn toàn tỉnh táo, thậm chí còn… đồng thuận.
Lý Thước vuốt ve mái tóc cô, hôn nhẹ lên trán cô. “Em mệt không? Anh đưa em về.”
Anh ta bế cô vào phòng tắm, giúp cô tẩy rửa sạch sẽ những dấu vết của cuộc hoan lạc. Cử chỉ của anh ta ân cần, dịu dàng khác hẳn với sự thô bạo lúc trên giường, khiến tim Xuân Vũ lỡ nhịp.
Trên đường về, không khí trong xe im lặng đến ngột ngạt. Lý Thước thỉnh thoảng liếc nhìn Xuân Vũ đang ngồi co ro ở ghế phụ, ánh mắt thâm trầm khó đoán.
Gần đến nhà, anh ta dừng xe ở một góc khuất, lấy trong hộc xe ra một lọ thuốc quen thuộc.
“Uống đi.” Anh ta đưa cho cô một viên thuốc tránh thai và chai nước.
Xuân Vũ nhìn viên thuốc, lòng chua xót. Cô cầm lấy, nuốt xuống. Vị đắng chát lan tỏa trong miệng.
“Anh… anh đi đi. Đừng để Trương Lệ thấy.” Cô nói nhỏ, mở cửa xe định bước xuống.
Lý Thước nắm lấy tay cô, giữ lại. “Sợ cô ấy phát hiện à?”
“Tất nhiên rồi! Tôi không muốn làm người thứ ba!” Xuân Vũ giật tay ra, giọng gay gắt.
“Vậy sao em còn ngủ với anh?” Lý Thước nhếch mép cười, nụ cười nửa đùa nửa thật.
“Đó là tai nạn! Tôi thề sẽ không bao giờ có lần sau nữa!” Xuân Vũ hét lên, rồi chạy biến vào màn đêm, không dám ngoái đầu lại.
Lý Thước nhìn theo bóng cô, nụ cười trên môi tắt ngấm. Anh ta gõ nhẹ ngón tay lên vô lăng, ánh mắt trở nên lạnh lùng, toan tính. “Lần sau? Để xem.”

Một tháng sau.
Cuộc sống của Xuân Vũ tưởng chừng đã trở lại bình thường. Cô vùi đầu vào công việc để quên đi những chuyện đã xảy ra. Nhưng cơ thể cô bắt đầu có những biểu hiện lạ.
Cô thường xuyên cảm thấy mệt mỏi, buồn ngủ. Ngực căng tức, đau nhức. Và đặc biệt là… cô đã trễ kinh hơn một tuần.
Sáng hôm đó, đang đánh răng, Xuân Vũ bỗng cảm thấy buồn nôn dữ dội. Cô nôn thốc nôn tháo vào bồn rửa mặt, ruột gan như lộn tùng phèo.
Trương Lệ đang đứng chải tóc bên cạnh, thấy vậy liền quay sang nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ: “Này, sao thế? Đừng bảo là có bầu nhé?”
Xuân Vũ giật mình, mặt cắt không còn giọt máu. Cô vội vàng súc miệng, xua tay: “Cậu nói linh tinh gì thế! Tớ… tớ làm gì có bạn trai mà có bầu. Chắc do ăn uống linh tinh đau dạ dày thôi.”
Cô chạy vội về phòng, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Trương Lệ nhún vai, nói vọng theo: “Thì đùa tí thôi làm gì căng thế. Không có bạn trai thì lấy đâu ra bầu, trừ khi cậu là Đức Mẹ Maria.”
Câu nói đùa vô tình của Trương Lệ như mũi dao cứa vào tim Xuân Vũ. Cô đóng chặt cửa phòng, ngồi bệt xuống sàn, run rẩy.
Tối hôm đó, cô lén lút lên mạng tìm kiếm các dấu hiệu mang thai. Chậm kinh, buồn nôn, căng ngực, mệt mỏi… Tất cả đều trùng khớp. Một nỗi sợ hãi bao trùm lấy cô. Tại sao? Cô đã uống thuốc tránh thai rồi mà? Tại sao ông trời lại trêu ngươi cô như vậy?
Cả đêm đó Xuân Vũ không chợp mắt được. Cô nằm trằn trọc, suy nghĩ miên man. Nếu thực sự có thai, cô phải làm sao? Giữ lại hay bỏ đi? Cô không thể nói cho ai biết, càng không thể nói cho Lý Thước. Đứa bé này là một sai lầm, một vết nhơ không nên tồn tại.
Sáng hôm sau, cô đến công ty với đôi mắt thâm quầng và tâm trạng hoang mang tột độ. Cô định tranh thủ giờ nghỉ trưa đi mua que thử thai để xác nhận. Nhưng chưa kịp đi thì một sự việc chấn động đã xảy ra ngay tại sảnh công ty.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận