Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng dĩ nhiên tuổi tác không phải yếu tố quyết định tất cả.

Thẩm Thiên Dục mới mười sáu tuổi nhưng chiều cao đã đột phá 180 centimét. Thân hình cao lớn cùng với nụ cười nho nhã và IQ cao ngất trời đã làm cho toàn thân hắn tỏa sáng lấp lánh.

Bạn tốt của Thẩm Thiên Vi không ngừng nghĩ mà nói về sự hâm mộ của cô làm cho lỗ tai của Thẩm Thiên Vi mau mọc vết chai. Thẩm Thiên Dục được hoan nghênh ở mức độ này cũng nằm trong dự liệu của cô.

Nếu như mọi người được nghe mẹ kể về chuyện của Thẩm qua thì sẽ hiểu. Cô từng nghe mẹ kể, ba đã từng được mệnh danh là “Đệ nhất nam sinh” trong trường khi còn đi học… Cho nên Thiên Dục được yêu mến như vậy cũng không phải là chuyện khác thường. Huống chi hắn thông minh như thế, toàn bộ giáo sư khoa pháp luật đều đem hắn trở thành bảo bối!

“Vi Vi, cậu thật tốt số nha, có một em trai tài giỏi như vậy” Tạ Tiểu hâm mộ nói, chỉ là cô cũng thật tò mò “Nhưng tại sao cậu không phải là thiên tài?”

Thẩm Thiên Vi biết rõ bạn tốt không có ý gì nhưng cô cũng có chút buồn lòng, cô cố gắng làm bộ như thờ ơ nói: “Ai quy định em trai là thiên tài thì chị gái nhất định phải là thiên tài chứ?”

“Cũng đúng.” Tạ Tiểu đơn thuần không suy nghĩ nữa chỉ là gật đầu một cái, cô quay lại hỏi “Đúng rồi, lễ Giáng Sinh sắp tới, cậu muốn làm gì?”

“Lễ Giáng Sinh… Mình còn chưa hỏi ý kiến của Thiên Dục!” Thẩm Thiên Vi suy nghĩ một chút rồi trả lời.

“Trời ạ!” Tạ tiểu rất không vui nói “Mình hỏi cậu muốn làm gì chứ không hỏi Thẩm Thiên Dục muốn làm gì?”

“Vậy có cái gì khác nhau sao?” Thẩm Thiên Vi không hiểu, lễ Giáng Sinh nào cô cũng ở chung với Thiên Dục. Hỏi cô muốn làm gì không phải là muốn hỏi Thiên Dục muốn làm gì sao?

“Đương nhiên là có khác nhau!” Tạ Tiểu bức xúc nói: “Lễ Giáng Sinh là thời gian để các đôi tình nhân ở bên nhau, cậu đừng nói với mình là cậu tính bốn năm đại học này không quen bạn trai nha. Vi Vi! Cậu có biết là toàn bộ nam sinh khoa pháp luật đều thích cậu không? Toàn trường có biết bao nhiêu nam sinh thích cậu, muốn theo đuổi cậu.”

“Mình không biết!” Thẩm Thiên Vi giật mình, huống chi cô cũng thật sự không có nghĩ về việc quen bạn trai “Mình không thể ném Thiên Dục sang một bên trong lễ giáng sinh được.”

“Trời, những câu này mà để những kẻ thích cậu nghe được chắc những kẻ đó tức hộc máu! Huống chi, Thẩm Thiên Dục không có cậu cũng sẽ không chết, phải không?” Tạ Tiểu liếc mắt “Hắn là người mà toàn thể nữ sinh trong trường đều ao ước ở cùng trong đêm giáng sinh này, vậy mà cậu sợ hắn cô đơn sao? Chẳng lẽ cậu tính cả đời này đón lễ giáng sinh với hắn à?”

Thẩm Thiên Vi cứng họng, cô vô cùng buồn bực, ngực thật là khó chịu giống như có cái gì muốn xông ra ngoài vậy.

Cô muốn phản bác lại nhưng lại phát hiện mình không có lý lẽ nào có thể dùng được nên chỉ lầm bầm nói: “Mình không thể cùng Thiên Dục trải qua đêm giáng sinh sao?”

“Dĩ nhiên là không thể.” Tạ Tiểu giễu cợt nói: “Khó trách tất cả mọi người nói cậu và Thẩm Thiên Dục có quan hệ tốt quá mức bình thường, nếu như hai người không phải là chị em thì người ta còn hoài nghi cậu có tình cảm “luyến em trai” đó! Cậu bảo vệ hắn như thế chẳng lẽ còn coi hắn là đứa bé hay sao? Con trai nhà người ta mười ba tuổi thì đã không còn là xử nam rồi? Mà em trai cậu cũng đã mười sáu rồi”(Nguyệt: má ơi, 13 tuổi cũng làm được à. Mở rộng tầm mắt)

Nghe lời bạn tốt nói, mặt Thẩm Thiên Vi trắng bệch.

Cô vẫn luôn cho rằng làm như thế là bảo vệ Thiên Dục, chẳng lẽ lại không đúng? Hơn nữa còn là sai lầm! Luyến em trai? Cô có sao… Đúng vậy, cô đã từng hoài nghi mình như vậy… Chỉ cần nhìn Thiên Dục, lòng cô sẽ không còn được bình thường. Hơn nữa gần đây biểu hiện đó càng ngày càng rõ ràng… Bọn họ không giống chị em sao? Cả người ngoài còn cảm thấy như vậy sao…

Bình luận (0)

Để lại bình luận