Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô đúng là vả mặt rồi, vừa rồi còn cảm thấy anh dịu dàng ân cần gì chứ, bây giờ xem ra vẫn chỉ là một kẻ suy nghĩ bằng nửa thân dưới thôi! Bất chấp bị người khác nhìn thấy vẫn muốn làʍ t̠ìиɦ!
Khương Yển bị cô dùng tay đẩy ngực ra, lại bị cô vô tình giơ tay đập vào cằm.
Anh vừa ngửa đầu về phía sau trốn tránh, cũng vừa nóng nảy nói: “Máu, máu!”
Chết tiệt, phá trinh thôi sao lại ra nhiều máu như thế chứ?
Vừa rồi rõ ràng lúc rút ra chỉ kéo theo vài giọt máu trên gậy thịt thôi mà, bây giờ cô vừa di chuyển một cái sao lại chảy ra nhiều như vậy chứ? Tấm nệm phía dưới đã thấm một mảng máu lớn rồi.
Trần Vũ Hàm cũng sắp phát điên rồi, nệm của cô a! Còn có thể giặt sạch không? Càng khiến cô bồn chồn hơn là tiếng bước chân đang đến gần, Tiểu Đào đang đi tới!
Cô đưa tay đẩy Khương Yển ra càng mạnh hơn, quay đầu quét xung quanh một lượt, cuối cùng nhìn về phía phòng thay đồ bên cạnh, nói: “Qua chỗ đó, anh vào đó trốn một lát đi.”
“Em thì sao?”
“Anh quan tâm tôi làm gì!”
Trần Vũ Hàm lại nôn nóng đẩy anh ra, không ngờ hai đùi cô vẫn đang trên người anh, gậy thịt cũng đang lấp đầy thân dưới, không thể đứng dậy ngay được, làm cô càng lúc càng sốt ruột, lúc dùng tay đẩy Khương Yển ra, ngón tay không cẩn thận chọc vào trong miệng anh.
Khương Yển cũng sốt ruột, hoàn toàn là do bị Trần Vũ Hàm làm cho sốt ruột, thấy cô muốn đứng dậy lại không thể di chuyển được, cả quá trình chỉ biết vung tay loạn xạ, thấy dáng vẻ cô như vậy cũng cảm thấy sốt ruột theo.
Cuối cùng anh dùng sức khẽ thở ra một hơi, bộc phát sức mạnh, đặt tay cô lên vai mình, nói: “Ôm chặt.”
“Anh muốn làm gì?”
Khương Yển không trả lời Trần Vũ Hàm, chỉ kìm nén lại sức lực, nâng mông và chân cô lên.
Quỳ một chân xuống, cơ thể run lên, gậy thịt vô thức đâm vào lỗ nhỏ, dâʍ ŧᏂủy̠ hòa cùng máu xử nữ rơi lên quần Khương Yển, cảm giác sướиɠ khoái cùng nỗi sợ hãi cơ thể mất trọng lượng đều làm cho Trần Vũ Hàm không nhịn được kêu ra tiếng, lại làm Tiểu Đào bên ngoài giật mình, nghe thấy người bên ngoài cách một lớp cửa hỏi vọng vào lần nữa: “Chị Vũ Hàm, chị ở trong đó à? Em vào nhé.”
“Nhanh lên! Mau!”
Trần Vũ Hàm nhỏ giọng giục Khương Yển, tiểu huyệt căng thẳng kẹp chặt, nhìn thấy trán anh chảy đầy mồ hôi, sau khi ôm cô lên, lập tức chạy nhanh về phía phòng thay đồ, chưa đi được hai bước, lại quay trở về, đá đôi giày anh vừa tháo ra xuống dưới gầm giường, sau đó lại chạy vội vào phòng thay đồ một lần nữa.
Ngay khi vừa đóng cửa lại, Tiểu Đào vừa khéo gõ cửa, kêu lên: “Chị Vũ Hàm, em vào nhé.”
Trần Vũ Hàm vẫn đang treo trên người Khương Yển như ôm cổ anh, hai tay nắm chặt áo anh, nghe thấy tim mình đập thình thịch như đánh trống, thân dưới vẫn bị gậy thịt của anh lấp kín, vừa rồi lúc đi nhanh cũng kéo theo kɧoáı ©ảʍ rút ra đâm vào, lúc này mới chậm chạp phản ứng lên dây thần kinh não.
————

Tiểu huyệt thả lỏng, rõ ràng cảm nhận được vách thịt co bóp chuyển động, luồng nhiệt khí tuôn ra ào ạt.
Cho dù tiểu huyệt bị gậy thịt của Khương Yển lấp đầy, vẫn có chút nước từ trong khe hở thấm ra, toàn bộ đều dính trên quần anh, làm cho Trần Vũ Hàm lại căng thẳng co rút cơ bắp thân dưới, tính thử hút toàn bộ dâʍ ŧᏂủy̠ đã chảy ra quay trở lại.
Khương Yển rõ ràng cảm nhận được qυầи ɭóŧ mắc kẹt từ gốc dươиɠ ѵậŧ đến tinh hoàn, lúc này vừa nóng vừa ẩm, dán sát lên da, làm người ta cảm thấy khó chịu.
Càng khó chịu hơn là gậy thịt kìm nén đến mức trướng to, bị lỗ nhỏ của cô kẹp chặt, vừa mới thả lỏng ra được vài phút, hiện giờ lại hút chặt rồi, vách thịt bên trong lỗ nhỏ ướŧ áŧ mềm mại dán sát qυყ đầυ mẫn cảm của anh, làm anh không nhịn được nữa.
Không ngờ người ngoài cửa vẫn chưa đi, vẫn đang hỏi: “Chị Vũ Hàm? Chị đang ở đâu? Rõ ràng vừa nãy em nghe thấy bên trong có tiếng động mà, chị đang thay quần áo à?”

Bình luận (2)

2 bình luận

  1. Sao mua chương rôi mà cũng k đọc đc là sao ạ

Để lại bình luận