Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Giấc Ngủ Trong Rạp Chiếu Phim

Lên xe Lương Sở Uyên, Tô Yểu vừa thắt dây an toàn xong thì cánh tay bị anh khẽ chạm vào. Cô quay sang nhìn. Lái xe thì không thể nhìn thẳng vào mắt nhau, về cơ bản họ chẳng thể “nói chuyện” gì được. Giống như lần trước đưa Tô Yểu từ tòa nhà Thế Kỷ về công ty, suốt quãng đường họ cũng im lặng như tờ. Rút kinh nghiệm, trước khi đến đón Tô Yểu, Lương Sở Uyên đã ghé mua đồ ăn vặt, để cô ăn cho đỡ buồn miệng, cũng là để tránh nhàm chán.

“Anh còn mua cả đồ ăn vặt nữa à?” Tô Yểu quay đầu nhìn lại, đập vào mắt là hai túi đồ lớn, đủ màu sắc sặc sỡ gần như tràn cả ra ngoài, “Nhiều thế này!”

Sợ cô trên đường đi buồn chán. Lương Sở Uyên cười.

Tô Yểu dở khóc dở cười: “Ăn hết hai túi này chắc em béo lên năm cân mất.”

Không sao, béo lên trông mới đáng yêu. Lương Sở Uyên trêu chọc bằng ánh mắt.
Tô Yểu nhướng mày: “Anh nói cũng có lý.”

Nhưng suốt cả hành trình, Tô Yểu và Lương Sở Uyên chẳng hề đụng đến hai túi đồ ăn vặt kia. Chỉ đến khi xuống xe, hai người mới lấy ra hai gói khoai tây chiên, định bụng vào rạp vừa xem vừa ăn.

Có lẽ do đề tài phim khá kén người xem nên trong rạp không đông lắm. Nếu không phải hàng ghế cuối còn có một cặp đôi đang ngồi, Tô Yểu đã nghĩ mình đang bao trọn cả rạp. “Tôi đã có dự cảm bộ phim này sẽ nhàm chán đến mức nào rồi.”

Vừa dứt lời, đèn trong rạp vụt tắt, tai Tô Yểu lập tức chìm vào yên lặng. Tổng thời lượng phim là 100 phút. Khi phim chiếu được một nửa, Tô Yểu ngáp cái đầu tiên. Cô có thói quen ngủ trưa, cộng thêm bộ phim này thực sự không có gì hấp dẫn, buồn ngủ là điều khó tránh khỏi.

Lương Sở Uyên mặt không biểu cảm nhìn màn hình lớn, trong đầu không suy nghĩ gì. Anh vốn là người có thể tĩnh tâm rất tốt. Cho nên khi bờ vai trĩu xuống, anh thoáng ngẩn người, cúi mắt nhìn, là Tô Yểu đã tựa vào vai anh từ lúc nào. Giờ này khắc này, Tô Yểu đã ngủ say được hai mươi phút. Nương theo ánh sáng hắt ra từ màn hình, Lương Sở Uyên có thể thấy cô ngủ rất ngon. Lại nhìn về phía màn ảnh, anh nghĩ, bộ phim này hình như nhàm chán thật.

Khi bộ phim sắp kết thúc, Tô Yểu tỉnh giấc. Cô ngả người sang một bên, lạ kỳ là không hề thấy mỏi cổ. Cô liếc trộm Lương Sở Uyên, chỉ thấy bóng dáng mơ hồ của anh ngồi thẳng tắp, không chút lay động, dường như không hề phát hiện cô đã ngủ gật. Cũng phải thôi, bộ phim này phần lớn là cảnh mưa dầm trong ngõ nhỏ, không khí u ám, màu sắc ảm đạm, đúng là khó mà để ý đến người bên cạnh.

Tự an ủi mình một hồi, đèn trong phòng bật sáng. Tô Yểu dụi mắt, thầm thở phào, cuối cùng cũng hết phim. “Phim này chán thật sự, chúng ta đi ăn cơm đi, để tôi mời.”

Lương Sở Uyên nhìn cô, suy nghĩ trong lòng không thể che giấu. Em ngủ chảy cả nước miếng kìa.

“…” Tô Yểu che miệng, “Lúc nãy tôi chảy nước miếng sao?”

Lương Sở Uyên cụp mắt xuống, rồi lại ngước lên. Không có, là anh nhìn nhầm. Tô Yểu lập tức nhận ra đây là Lương Sở Uyên đang cho cô một lối thoát, hảo cảm đối với anh lại tăng thêm một bậc. Cô cười: “Lần sau tôi sẽ cố gắng nhường cơ hội ngủ gật lại cho anh.”

Được, lần sau đổi lại. Lương Sở Uyên nhận lấy gói khoai tây chiên trong tay cô.


Ghi chú của tác giả: Dùng vô số “lần sau”, nam nữ chính tu thành chính quả.
Sau đó, cày xong chương tiếp theo sẽ là 1 phiên ngoại.
Còn nữa, chính là nam phụ sắp lên sân khấu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận