Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Hứa Ngọt Ngào và Cuộc Chia Xa Bất Ngờ
Hà Tô rúc trong lồng ngực Trương Du, cơ thể vẫn còn run rẩy nhè nhẹ sau cơn chấn động vừa rồi. Tiếng nức nở đã nhỏ dần, chỉ còn lại những tiếng thút thít khe khẽ, đáng thương như một con mèo con bị ướt mưa. Trương Du cảm thấy lồng ngực mình mềm nhũn. Anh thừa nhận mình đã hơi quá đà, làm cô bé sợ hãi.
Anh siết nhẹ vòng tay, cằm tì lên đỉnh đầu cô, hít hà mùi hương sữa tắm ngọt ngào xen lẫn mùi mồ hôi non nớt của riêng cô.
“Ngoan, nín nào,” anh dỗ dành, giọng trầm ấm khác hẳn với sự thô bạo ban nãy. “Anh xin lỗi, có phải anh làm em sợ lắm không?”
Hà Tô không ngẩng đầu lên, chỉ khẽ lắc đầu trong ngực anh, rồi lại gật đầu. Cô cũng không biết nữa. Cảm giác đó thật đáng sợ, nhưng cũng thật kỳ lạ, một sự tê dại lan tỏa mà cô chưa từng biết đến.
“Anh… anh bắt nạt em…” Giọng cô nghèn nghẹn.
“Anh không bắt nạt em,” Trương Du xoa lưng cô. “Anh chỉ là… rất thích em.”
Anh nâng cằm cô lên, dùng ngón tay cái thô ráp lau đi vệt nước mắt còn vương trên gò má ửng hồng. “Tô Tô, chuyện hôm nay… là bí mật của riêng chúng ta, có được không? Em không được kể cho bà nghe.”
“Tại sao ạ?” Cô chớp chớp hàng mi ướt đẫm.
“Bởi vì,” Trương Du suy nghĩ một lát, quyết định dùng một lời nói dối ngọt ngào. “Bởi vì những nụ hôn kiểu này… chỉ dành cho một người đặc biệt thôi. Nếu em nói cho bà, bí mật sẽ bay mất, và sự đặc biệt cũng không còn nữa.”
Hà Tô ngơ ngác nhìn anh, cố gắng tiêu hóa lời nói đó.
“Nhưng… nhưng em không thích…” Cô lí nhí. “Nó… không thoải mái… không vui…”
Trương Du bật cười khẽ. “Đó là vì em chưa quen. Lần đầu lúc nào cũng lạ lẫm. Giống như ăn ớt vậy, ban đầu chỉ thấy cay xè, nhưng ăn vài lần lại thấy thèm. Nụ hôn này cũng thế, ban đầu hơi đắng, nhưng về sau sẽ ngọt lịm.”
Anh cúi xuống, đặt lên môi cô một nụ hôn phớt nhẹ như chuồn chuồn lướt nước. “Tin anh đi, lần sau sẽ ngọt.”
Hà Tô bị anh dụ dỗ, cái gật đầu của cô gần như vô thức.
“Vậy,” Trương Du mỉm cười hài lòng, “Em đã hứa giữ bí mật. Và em cũng phải nhớ, em chỉ được hôn một mình anh thôi, hiểu chưa?”
“Em không hôn anh đâu!” Cô vội phản kháng.
“Vậy thì anh sẽ hôn em.” Anh tuyên bố chắc nịch, không cho cô cơ hội từ chối.
Một lúc sau, bà Trương sang đón Hà Tô về. Trương Du nhìn theo bóng lưng nhỏ bé của cô, trong lòng dâng lên một cảm giác chiếm hữu mãnh liệt. Cô bé này, sớm muộn gì cũng hoàn toàn thuộc về anh.
Anh quay vào nhà, tâm trạng đang vui vẻ thì nhận được điện thoại từ trường, thông báo điều chỉnh lịch học đột xuất. Anh thở dài, đành phải bất đắc dĩ đến trường giải quyết công việc.
Buổi chiều, khi đang trên lớp, anh lại nhận được tin nhắn từ Lý Thắng Thiên.
“Này, chuẩn bị đồ đạc đi. Cuối tuần này có đợt giao lưu giảng dạy ở thành phố khác, cậu được cử đi đấy. Một tuần.”
Trương Du cau mày. Đi công tác? Ngay lúc này? Anh vừa mới “nếm” được vị ngọt của cô bé, làm sao có thể rời đi được. Anh bực bội nhắn lại: “Không đi được, tìm người khác đi.”
Nhưng Lý Thắng Thiên gọi lại ngay lập tức: “Không đùa đâu, tên cậu đã chốt trong danh sách rồi. Đây là nhiệm vụ của trung tâm, liên quan đến việc mở rộng chi nhánh. Đi đi, coi như đổi gió. Hay là… sợ xa cô em nào không chịu được?”
Trương Du nghiến răng. Anh biết không thể từ chối. Anh phải đi, nhưng điều này cũng có nghĩa là anh phải xa Hà Tô cả một tuần lễ. Nghĩ đến việc không được nhìn thấy khuôn mặt ngây thơ, không được trêu chọc cô đến đỏ mặt, anh thấy trong lòng bứt rứt khó chịu. Anh chỉ kịp vội vã nhắn cho bà Trương nói mình đi công tác, không kịp chào tạm biệt Hà Tô.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận