Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vũng Lầy Của Kẻ Phản Bội
Hạnh Như lắc đầu nguầy nguậy . Chị ta không biết. “Cô là ai?”
Hoa Thiên Tuyết định trả lời, nhưng cái lưỡi bị cắn hôm qua đau điếng, sưng vù. Cô không thể phát ra tiếng rõ ràng . Cô đưa tay chỉ vào miệng, lắc đầu .
Minh Hòa ngán ngẩm, đưa cả hai về nhà .
Một giờ sau.
Thiên Tuyết dùng bút viết lên cuốn tập để trả lời họ. Về lý do cô ở trong xe, cô chỉ viết: “Có người muốn hãm hại, tôi phải trốn.”
Cô thuyết phục Minh Hòa cho cô ở lại ba ngày. Cậu ta do dự, nhưng Hạnh Như lại đồng ý ngay. Chị không nỡ để một cô gái thương tích đầy mình ra đường .
Thiên Tuyết mừng rỡ, cúi đầu cảm ơn rối rít .
Ít ra, cô cũng có chỗ trốn tạm thời.
Sau khi hai người họ rời đi, cô thở phào, ngồi xuống ghế sofa.
“Chào Thiên Tuyết.”
Một giọng nói vang lên.
Không. Không phải.
Cô đứng hình. Cô quay đầu lại.
Lý Mẫn Hạo.
Nước mắt cô không ngừng rơi. Tại sao? Tại sao hắn lại tìm thấy cô?
Cô lùi dần về sau, hoảng hốt .
“Hoa Thiên Tuyết,” hắn tiến lại gần. “Cậu không vui khi gặp lại tớ sao?” Hắn đưa tay, vuốt ve đôi má xanh xao của cô .
“Tuấn… Kiệt… sao…?” Cô cố gắng nói, nhưng lưỡi cô đau, làm ngôn từ bay mất.
“Chà,” hắn nhếch mép, giọng đầy đe dọa. “Tớ không phải Phan Tuấn Kiệt. Bây giờ, tớ là Lý Mẫn Hạo.”
“Đừng bao giờ gọi cái tên chó chết đó nữa.”
Hắn cúi xuống, bờ môi mọng đỏ của hắn đáp nhẹ lên môi cô.
“Ưm!”
Cả người cô như có luồng điện giật. Cô bật người ra sau, lưng đập vào thành ghế, đau điếng .
Lý Mẫn Hạo đờ người. Hắn không ngờ cô lại phản ứng mạnh như vậy.
Nhưng…
Đôi mắt hắn trở nên âm u. Nỗi dục vọng bao năm qua, kìm nén từ buổi tối ở bữa tiệc, giờ bùng nổ .
Hắn ghì chặt hai tay cô xuống nền nhà lạnh toát. Hắn ngấu nghiến đôi môi cô .
“Không!”
Hoa Thiên Tuyết hốt hoảng xô hắn ra . Nhưng sức cô làm sao bằng hắn?
Hắn không buông, mà còn dữ dội hơn.
XOẸT!
Bộ đồ bệnh nhân mỏng manh bị xé rách làm đôi. Làn da trắng như tuyết, mịn màng của cô phơi bày.
Đôi mắt hắn tối sầm lại. Nhưng khi nhìn kỹ, hắn thấy…
Những vết sẹo.
Những vết bầm tím, cũ có, mới có. Dấu vết của Dương Hạ Vũ .
Hắn cúi đầu, hôn nhẹ lên những vết sẹo kinh tởm đó. Giọng hắn khàn đục vì dục vọng:
“Nhìn xem… thằng chó đó đã làm gì cậu thế này?”
Đôi mắt mơ màng của hắn lướt xuống dưới. Đôi tay ma quái của hắn vân vê, chơi đùa hai quả đồi căng tròn . Cảm giác mềm mại đó khiến con cặc của hắn nóng bừng .
Thiên Tuyết khóc. Cô khóc như một đứa trẻ. Cái lưỡi bị cắn của cô, bị động mạnh, lại tuôn máu . Mùi máu tanh nồng, hòa lẫn vào nụ hôn của hắn .
Hắn ngước lên, nhìn dòng máu đỏ tươi đang chảy ra từ khoé môi cô .
Đẹp quá.
Hắn nhếch mép. Hắn lật người cô lại, bắt cô nằm úp sấp xuống sàn .
Hắn tự mình giải phóng con cặc đang dựng đứng, uy dũng của mình .
Thiên Tuyết nhận ra ý định của hắn.
Không!
Cô bật người, cố lật lại. Nhưng hắn đè cô xuống .
Cô không còn sức. Cô không thể cắn lưỡi lần nữa .
“Kiệt… à… đừng…” Cô gào thét trong lòng. Nỗi đau thể xác và tâm hồn hòa quyện.
Nếu Hạ Vũ là ác độc, thì Mẫn Hạo bây giờ còn tồi tệ hơn gấp trăm lần. Hắn đè chặt cô. Hắn lấy chiếc khăn tay, nhét vào miệng cô .
Và rồi…
Không một chút báo trước. Không một chút khoan nhượng.
Hắn đâm thẳng con cặc khổng lồ của mình vào hậu môn của cô .
“Ư… Ư…!!!!!”
Một cơn đau xé rách, vượt xa mọi tưởng tượng. Thiên Tuyết thốn người, hét lên. Cái lồn của cô còn chưa lành, giờ đến cái lỗ đít của cô cũng bị rách toạc . Hậu môn cô, bị sự tấn công mạnh bạo, rớm máu .
Lý Mẫn Hạo rên lên một tiếng sướng điên người .
Hắn nhếch mép. Hắn bắt đầu thúc mạnh hông. Cái cúc hoa nhỏ hẹp, chặt chẽ của Thiên Tuyết làm hắn thỏa mãn thú tính tột độ . Hắn nâng hông lên cao, rồi dập xuống.
Hắn mặc kệ cô ở dưới đang khóc lóc, co giật.
Khi sức chịu đựng đã đến cực hạn. Hoa Thiên Tuyết rơi vào hôn mê . Bụng dưới quặn thắt. Trái tim tan nát. Lớp băng trong tâm hồn cô tan chảy, không phải vì ấm áp, mà là vì bị axit của sự tuyệt vọng ăn mòn.
Cô lịm đi, nhưng ý thức vẫn gào thét:
Phan Tuấn Kiệt… à không, Lý Mẫn Hạo… Tao hận mày!
Mẫn Hạo đứng dậy, mặc lại quần. Hắn nhìn cái lỗ đít không ngừng tuôn máu của cô. Hắn cười khinh bỉ . Tình yêu thật rẻ mạt. Một con đàn bà đã dơ bẩn, hằng ngày rên rỉ dưới thân kẻ khác .
Hắn quay đi, thản nhiên liếm môi.
Hắn rời đi. Để lại cô nằm đó, trong vũng máu của chính mình .

Bình luận (0)

Để lại bình luận