Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Ngụy lãnh trọn cái tát đau điếng vào mặt, sắc mặt càng lúc càng sa sầm đến đáng sợ. Hắn siết chặt nắm tay, hận không thể lao đến bóp chết người phụ nữ vừa mới cả gan đánh mình.
“Lục Hiểu Dư, cô là con đàn bà do chính tay tôi bỏ tiền ra mua về! Tôi còn chơi chưa chán, cô dám đi ve vãn thằng khác?” Giọng hắn đầy khinh bỉ và tức giận. “Khốn kiếp! Có khác gì loại đàn bà lẳng lơ, đê tiện không?” Hắn liếc mắt nhìn Hạ Đồng đang ngồi ở ghế lái, lạnh lùng ra lệnh: “Về Bạch Viện.”
“Vâng, thưa ngài.” Hạ Đồng đáp lại, lập tức khởi động xe rời đi. Anh chưa bao giờ thấy Tống tổng tức giận đến mức này, lại chỉ vì một người phụ nữ. Đúng là chuyện lạ khó tin.
Hiểu Dư thấy xe bắt đầu lăn bánh, gương mặt cô ngày một thêm tái nhợt. Cô sợ hãi nhìn hắn, giọng run rẩy, nghẹn ngào:
“Ngài… muốn đưa tôi đi đâu?”
Hắn nhìn cô, ánh mắt lạnh lẽo: “Đến nơi cô vốn thuộc về.”
“Không muốn… Tôi không muốn đi… Mở cửa! Mau mở cửa xe cho tôi!” Cô hoảng loạn kéo tay nắm cửa, nước mắt vô thức lăn dài trên má. Nơi cô vốn thuộc về?
Lẽ nào hắn… muốn đưa cô quay trở lại cái phiên chợ đen kinh hoàng kia sao?
Hắn sẽ… bán cô đi lần nữa?
Thấy cô kích động thái quá, Tống Ngụy nhất thời có chút mềm lòng. Hắn với tay kéo cô ngồi lại ngay ngắn, giọng vẫn lạnh lùng nhưng có phần dịu đi đôi chút: “Muốn chết thì cứ việc nhảy ra.”
“Vậy thì làm phiền anh mở cửa mau!” Cô đáp trả, không một chút sợ hãi.
Mi tâm hắn nhíu chặt lại. Hắn vươn tay ra siết lấy gò má cô, ép buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. Đáy mắt hắn híp lại nguy hiểm, giọng nói trầm thấp, đầy áp lực:
“Ghét tôi đến mức không muốn cùng tôi về nhà?”
Hiểu Dư nghe vậy, như trút được gánh nặng ngàn cân. Lồng ngực cô nhẹ nhõm đến lạ thường. Cô mếu máo, nước mắt ấm nóng lại khẽ khàng rơi xuống.
Đi đâu cũng được, miễn là đừng bắt cô quay lại nơi địa ngục trần gian đó.
Nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt thanh tú của cô, lương tâm hắn bỗng nhiên cắn rứt một cách khó hiểu. Tống Ngụy vụng về buông tay ra, ném cho cô chiếc khăn tay màu xám tro. Miệng cộc cằn lẩm bẩm: “Suốt ngày chỉ biết khóc lóc.”
Hiểu Dư không nói gì, chỉ cầm chặt chiếc khăn trong tay. Không hiểu sao cô càng lúc càng cảm thấy ấm ức. Hắn nói cô suốt ngày chỉ biết khóc lóc? Nếu hắn không đe dọa, không sỉ nhục cô, cô việc gì phải khóc chứ?
Trong xe nhanh chóng trở lại sự im lặng ngột ngạt, chỉ còn sót lại vài tiếng thút thít nghẹn ngào của Hiểu Dư.
Suốt quãng đường về, Tống Ngụy bị tiếng nấc của cô làm cho tâm trí rối bời. Muốn quát cô nín đi, nhưng lại sợ quát xong cô sẽ khóc to hơn. Nên đành mặc kệ.
Xe về đến Bạch Viện – tòa dinh thự xa hoa bậc nhất thành phố, nơi mà ngay cả giới thượng lưu cũng phải ao ước ngưỡng mộ. Tòa nhà nằm ở vùng ngoại ô yên tĩnh, được bao bọc bởi một khu rừng xanh mát và một khu vườn tử đằng thơ mộng, phía trước còn có một hồ nước nhân tạo lớn, trong xanh.
Lục Hiểu Dư nhìn khung cảnh tráng lệ, choáng ngợp bên ngoài cửa sổ xe, không giấu nổi sự kinh ngạc. Cô biết người giàu thường tiêu xài xa xỉ, nhưng không ngờ họ lại có thể hoang phí đến mức này.
Thảo nào năm đó hắn không hề do dự mà bỏ ra cả một tỷ để mua cô về.
“Thích không?” Thấy cô cứ chăm chú nhìn ra bên ngoài, Tống Ngụy thuận miệng hỏi.
“Nhà của anh, tôi thích làm gì?” Cô đáp lại, giọng vẫn lạnh nhạt.
Hắn khựng lại. Được lắm, câu trả lời này rất được.
Lục Hiểu Dư biết câu nói của mình vừa rồi đã chọc giận hắn, nên chỉ đành ngoan ngoãn ngồi im một chỗ. Bụng dưới lại bất chợt quặn lên một cơn đau âm ỉ. Cô mím môi, cố gắng chịu đựng.
Không xong rồi. Hình như… “bà dì” của cô lại đến rồi.
Tống Ngụy không nói không rằng, lôi người phụ nữ không biết điều kia thẳng lên phòng ngủ chính của hắn, rồi thô bạo ném cô xuống chiếc giường lớn mềm mại.
“Á!” Lục Hiểu Dư bị hắn đẩy mạnh xuống giường, khiến cơn đau bụng dưới càng thêm dữ dội.
Cô đưa tay ôm bụng, định mở miệng mắng chửi hắn thì đã thấy hắn trèo lên người mình.
“Anh, anh định làm gì?” Cô hoảng hốt hỏi.
“Làm tình.” Tống Ngụy đáp thẳng thừng, bàn tay to lớn bắt đầu cởi từng chiếc cúc trên áo sơ mi của hắn.
Hắn đè chặt cơ thể nhỏ bé của cô dưới thân, đôi mắt sắc lạnh như chim ưng nhìn thẳng vào cô, giọng trầm thấp đầy dò xét:
“Tên đó với cô có quan hệ gì?”
“Đồng nghiệp.” Cô đáp gọn.
“Đồng nghiệp nào mà cười nói thân mật như tình nhân vậy?” Hắn nhíu mày, giọng đầy nghi ngờ. “Cậu ta là tình nhân của cô?”
Đôi lông mày thanh tú của cô khẽ nhíu lại, ánh mắt lạnh nhạt nhìn hắn: “Ngài Tống ăn nói cho cẩn thận. Không phải ai cũng có sở thích bao nuôi nhân tình như ngài đâu.”
“Cô Lục trả lời rất hay đấy. Có điều lại không biết thân biết phận, ra ngoài bay nhảy như bươm bướm, ve vãn quyến rũ đàn ông.” Hắn cúi người xuống gần hơn, giọng đầy mỉa mai và khinh bỉ: “Thèm khát đến thế sao?”
“Anh! Đồ điên!” Lục Hiểu Dư trừng mắt nhìn hắn, tức giận đẩy mạnh hắn ra. Lồng ngực cô phập phồng vì tức giận: “Anh nghĩ ai cũng cầm thú như anh chắc?”
Người đàn ông nhướng mày, khóe môi nhàn nhạt cong lên thành một nụ cười lạnh: “Hiểu Dư à, mây tầng nào gặp gió tầng đó thôi. Đêm nay cô phải phục vụ tên cầm thú này, xem ra cô cũng chẳng phải loại người tốt đẹp gì.”
Đôi môi mỏng của hắn phủ lên đôi môi mềm mại của cô, Tống Ngụy cuồng ngạo chiếm lấy hơi thở và vị ngọt thanh khiết ấy.
Thứ vị ngọt mê người này, chỉ có thể thuộc về một mình hắn. Một chút cũng không muốn chia sẻ cho bất kỳ ai khác.

Bình luận (0)

Để lại bình luận