Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đàm Ngư xua tay, vội vàng lắc đầu: “ Tôi có thể ăn cỏ, còn có nấm, như vậy là rất tốt rồi.”

Tư tế nhìn ra ý tứ, mỉm cười dịu dàng nói: “ Bé con không cần ngại chúng ta. Là ta sơ sót, không nghĩ đến chuyện con là thú ăn thịt. Loài thỏ này chỉ là thú vật bình thường, lâu lâu giống đực chúng ta vẫn bắt ăn.”

Sau đó, ông nhìn quanh túp lều cỏ.

“ Như vậy đi, con chuyển đến đồi nhỏ. Bên cạnh hang tộc trưởng Ý Hiên còn có một hang nhỏ. Nơi đó hợp với tập tính của loài ăn thịt hơn.” Ông đưa tay kéo tay Cao Lệ, để bà giúp thu dọn. “ Ta đã sai người dọn dẹp nơi đó rồi. Tộc trưởng Ý Hiên và cô bé tương tối thân thiết, ngài ấy sẽ không thấy phiền chứ?”

Cô với Ý Hiên từ lúc nào trở nên thân thiết rồi?

Có điều, chuyển lên đồi nhỏ cũng không tệ. Ở trong hang đá rất tốt, mỗi lần nhóm lửa sẽ không lo lắng vô ý làm cháy lều nữa.

Có điều, chuyện hồi chiều khiến cô cảm thấy có chút ngượng ngùng.

“ Không còn hang đá nào khác sao?” Đàm Ngư vội vàng lên tiếng.

Song chưa đợi tộc trưởng trả lời cô, Xà Húc đã lắc đầu: “ Tộc trưởng cô đơn đã lâu, có người bầu bạn ngài ấy nhất định rất vui.”

Tư tế vẫn giữ nguyên nụ cười thân thiện đó: “ Vậy làm phiền các ngài chăm sóc cô bé, dù sao cũng cùng là thú ăn thịt.”

Sau đó ông ta xoay người, kêu vài thú nhân to khỏe đến phụ giúp chuyển đồ.

Đợi cô kịp định thần lại, đồ đạc đã được chuyển toàn bộ đến hang đá trên đồi nhỏ phía sau tộc thỏ.

Vì ngượng ngùng, cả ngày sau đó, Đàm Ngư cũng không bước ra khỏi hang đá. Ý Hiên cũng không chủ động qua tìm cô, chỉ sai Xà Kỳ mỗi bữa đều đưa qua một chút quả mọng và thịt nướng.

Một ngày như vậy trôi qua rất nhanh, đã đến ngày Thố Hoa cùng tộc trưởng đi đổi muối trở về.

Sáng sớm, Xà Húc đã đứng ngoài hang đá của cô.

“Đàm Ngư, tôi và Xà Kỳ cần ra ngoài đón Thố Hoa. Nhờ cô chăm sóc tộc trưởng.” Xà Húc chỉ lịch sự đứng ngoài cửa hang đá, không chủ động tiến vào: “Hôm qua ngài ấy có chút không khỏe.”

“ Tư tế không sắp xếp giống đực chăm sóc ngài ấy sao?” Đàm Ngư có chút thắc mắc, giống cái nhỏ bé như cô, lại mới đến đây được vài ngày, sợ không thể chăm sóc hắn tốt.

Xà Húc lắc đầu: “ Lễ đón dâu là nghi lễ quan trọng, tất cả tộc nhân tộc thỏ đều phải có mặt.”

Đàm Ngư nhẹ nhàng ồ lên một tiếng.

Sợ cô không đồng ý, Xà Húc tiếp tục nói: “ Không có chuyện gì nghiêm trọng, chỉ phát sốt một chút, cô chỉ cần bên cạnh trông coi ngài ấy, đợi tộc trưởng tỉnh liền cho hắn uống nước là được.”

Dù sao hai ngày nay Ý Hiên giúp đỡ cô rất nhiều, cô không có ý muốn từ chối. Thuận tiện qua đó xem qua, không chừng còn có thể kê cho hắn chút thảo dược, để hắn không quá khó chịu.

Xà Húc cẩn thận đưa cô sang, sau đó kéo dây leo phủ kín cửa động.

Bây giờ mới sáng sớm, trời vẫn còn tờ mờ tối. Để gió và sương lùa vào trong có chút lạnh.

Ý Hiên hóa bán thú, cuộn tròn trên giường lót bông, khuôn mặt trắng bệch lộ vẻ mệt mỏi. Đuôi rắn luôn lắc lư cũng trở nên rất ủ rũ, chỉ yên lặng đặt một bên trên giường đá.

Nghe thấy có người đến, hắn chỉ mở mắt ra nhìn nhưng không lên tiếng nói.

Xà Húc đưa cô đến liền rời đi.

Đàm Ngư nhìn xung quanh hang đá, một vài tấm da mỏng được treo trong góc, ngoài ra cũng chỉ có một bộ bàn đá cùng lu nước nhỏ đặt ở góc phòng và một bếp lửa nhỏ.

Cô tìm trong đống da thú được một tấm da nhỏ và mỏng.

Da thú được lọc và làm sạch, không có mùi gì lạ. Có lẽ là da của những loài thú vài hôm nay bắt được.

Cô thấm nước, vắt sạch da thú rồi đem đặt trên trán Ý Hiên.

Cả người hắn nóng bỏng.

“Ngài rốt cuộc đã làm gì? Để bản thân sốt đến như vậy?” Đàm Ngư không khỏi cảm thán. Bà Cao từng nói với cô, giống đực quả thật rất ít khi bị ốm, bị thương cũng rất nhanh sẽ lành lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận