Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ưm”
Cho dù là ở trong mộng, hắn cũng cảm nhận được ở chỗ bụng mình như bị thiêu đốt. Vân Đoan nỗ lực mở bừng mắt ra thì thấy mình đang ở trong một căn phòng khách sạn xa hoa. Sao hắn lại ở đây?
Thấy tình huống không đúng lắm, Vân Đoan đột nhiên ngồi dậy. Ở vùng bụng truyền đến cảm giác đau đớn làm hắn thanh tỉnh một ít. Miệng vết thương đã được xử lý sạch sẽ. Hắn nhớ rõ mình đánh đám Cường mặt sẹo rồi sau đó một cô gái… Nghĩ đến đây, mày kiếm nhăn chặt lại. Trong trí nhớ của hắn thì cô gái từ cách ăn mặc đến diện mạo không chỗ nào chê kia hình như là tiểu thư nhà họ Lâm nổi tiếng trong trường. Không lẽ đúng là cô?
Ngay sau đó cơ thể hắn càng thêm nóng như lửa đốt làm hắn không thể sửa sang lại suy nghĩ của mình.
“Đáng chết!” – Vân Đoan phẫn nộ đập tay xuống giường. Hắn biết thằng Cường mặt sẹo kia có trét gì đó lên con dao nhưng hắn chỉ nghĩ là loại thuốc làm hắn vô lực thôi, sao bây giờ cảm giác như bị dính xuân dược là thế chó nào?!
Hiện tại tìm không thấy ai, hắn cũng không nghĩ tới tìm phụ nữ nên Vân Đoan nhận mệnh nằm xuống giường. Một bên lột hết quần áo một bên có chút nguy cấp đi tới phòng tắm đang đóng chặt cửa ý đồ mượn nước lạnh hòa tan đi du͙© vọиɠ của chính mình. Đang gấp gáp nên hắn hoàn toàn không chú ý tới trong phòng tắm có truyền ra tiếng nước.
Nhược Diệp lúc này đây đang vui vẻ tắm gội thì cửa phòng tắm đột nhiên bị đẩy ra. Cách lớp màn tắm, cô mơ hồ thấy được nam chính Vân Đoan nghiêng nghiêng ngả ngả lao vào phòng tắm. Nhược Diệp trong nháy mắt liền sững sờ ngơ ngác. Nam chính sao chui vào đây? Hay bản chất của nam chính chính là một tên biếи ŧɦái không có tiết tháo?
Những lời này của Nhược Diệp may mắn không bị Vân Đoan nghe thấy bằng không hắn đã không màng hình tượng hô to một câu: “Thôi nghe cô kia, tôi vẫn là một cậu bé ngây thơ đó!” rồi.
Thấy nam chính cứ lảo đảo đi về hướng mình, Nhược Diệp yên lặng kêu gọi 419: “Hắn bị sao vậy?”
“…” Sau một phút im lặng, 419 mới lên tiếng: “Xem ra xuân dược trên miệng vết thương của nam chính phát huy tác dụng rồi.”
Nghe thế, Nhược Diệp cũng trầm mặc một phút “….”
Quả nhiên là tiểu thuyết người lớn nha. Lần đầu của nam chính với nữ chính kiểu gì cũng có bóng dáng của xuân dược mà. Nhìn thấy nam chính sắp mở màn tắm chỗ Nhược Diệp tắm vòi sen ra, Nhược Diệp ngược lại không có tiết tháo bắt đầu tưởng tượng cảnh phòng tắm play cũng vui vui nhỉ! Trong lòng cô bắt đầu chờ mong ~
Vân Đoan đã gấp không chờ nổi muốn nhào tới tắm nước lạnh khi kéo màn tắm ra, trong nháy mắt hắn ngược lại có chút thanh tỉnh. Cho dù xung quanh tràn ngập hơi nước nhàn nhạt nhưng hắn vẫn nhìn được rất rõ ràng cơ thể của cô gái kia. Người cô phát dục rất tốt, trắng nõn tinh tế, bầu vũ cao ngất no đủ, thậm chí còn có thể nhìn được đầṳ ѵú như quả anh đào trên đồi thịt tuyết trắng tinh xảo. Phần eo trơn phẳng, nơi riêng tư trơn bóng không một sợi lông trông vô cùng sạch sẽ xinh đẹp. Lúc này nơi đó đang khép kín lại, chỉ thấy một khe thịt phấn hồng nhắm chặt rất có cảm giác thần bí…Vân Đoan vốn dục hỏa đốt người rồi, bây giờ nhìn cảnh này càng thêm như thiêu đốt. Dưới bụng nhỏ là một mảng lửa nóng, côn ŧᏂịŧ sớm đã không chịu cô đơn mà dựng thẳng. Hắn tưởng tượng mình lưu lại ấn ký trên hai cái vυ” như ngọc kia, còn bắt lấy eo thon rồi hung hăng cắm côn ŧᏂịŧ vào cảm thụ kɧoáı ©ảʍ cực hạn. Phải đâm đến tận tử ©υиɠ của cô, phải nhìn thấy trên bụng nhỏ bằng phẳng đó hiện lên hình dáng côn ŧᏂịŧ hắn lúc lên lúc xuống… Càng tưởng tượng, hai mắt nhiễm sắc dục càng thêm sâu thẳm không thấy đáy. Hắn không tự giác bắt lấy cánh tay lỏa lồ của cô gái.
Cô tựa hồ như bị tình huống bất ngờ này dọa đến, cứ đứng cứng đờ không hề có phản ứng gì. Cho đến khi Vân Đoan bắt lấy tay mình, cô mới đột nhiên bừng tỉnh. Cô bắt đầu giãy dụa muốn thoát của bàn tay của hắn. Vân Đoan hiện tại nhìn có vẻ suy yếu nhưng lực tay vẫn như cũ, hắn càng thêm dùng sức nắm lấy cánh tay cô.
Vì thế cô chỉ có thể uy hϊếp: “Nè, anh mau thả tôi ra. Anh bóp tay tôi đau quá!”
Ngữ khí hàm chứa sự buồn bực lẫn hổ thẹn. Chỉ là giọng nói thiếu nữ vừa ngọt ngào vừa mềm mềm kiều mỹ khi phát ra có cảm giác như cô đang làm nũng, Vân Đoan rốt cuộc nhịn không được ôm Nhược Diệp vào trong ngực. Hai tay hắn ôm chặt lấy vòng eo thon thả của cô, đôi tay còn mò xuống dùng sức xoa nắn bờ mông trắng nõn vểnh lên. Ngay sau đó hắn cúi đầu xuống hôn lên môi đỏ của Nhược Diệp. Mổ mổ mấy lần lên miệng, hắn liền chuyển xuống hôn lên cái cổ mảnh khảnh cùng với xương quai xanh. Nhược Diệp có chút bất an vặn vẹo trong lòng ngực hắn làm đầu tóc được búi lên gọn gàng rơi xuống vài sợi tóc. Cô nhíu mày, trên khuôn mặt hiện lên tia đỏ bừng.
Cô ra sức giãy giụa, cô khóc nức nở không ra tiếng thỉnh cầu: “Đừng, không được. Tha cho tôi đi mà!”
Thấy Nhược Diệp khóc nức nở, người thường ngày ghét nhất là thấy con gái khóc như Vân Đoan nỗ lực khống chế chính mình, hắn tận lực bảo trì thanh tỉnh, thở phì phò nói: “Thật xin lỗi… Nhưng tôi thật sự nhịn không được… Tôi sẽ chịu trách nhiệm với cô.”Nói xong hắn liền chôn đầu vào giữa hai bầu vυ” mềm mại, hắn làm càn liếʍ mυ”ŧ bộ phận mê người kia để lại một đống ấn ký xanh xanh tím tím. Trong lúc đó, một bàn tay cũng chậm rãi mò lên gấp không chờ nổi vuốt ve bộ ngực no đủ. Động tác hắn có vẻ hơi thô bạo cùng mới lạ đem lại kɧoáı ©ảʍ làm cả người Nhược Diệp vặn vẹo. Dưới thân cô cũng dần dần trở nên ướŧ áŧ.
Đại khái là nam chính trong truyện con heo đặc biệt có thiên phú. Cho dù đây là lần đầu tiên nhưng hắn vẫn như nắm rất rõ, côn ŧᏂịŧ thô to được đặt chính xác ngay cửa huyệt. Qυყ đầυ tròn tròn không ngừng ma sát nơi mềm mại kia, thân mình Nhược Diệp rất nhanh liền ngày càng mềm nhũn. Dâʍ ŧᏂủy̠ bên trong huyệt nhỏ chảy ra xối ướt đẫm côn ŧᏂịŧ.
Hiển nhiên hai người đều nhận ra chuyện gì vừa xảy ra. Mặt Nhược Diệp càng thêm đỏ bừng, cô lấp liếʍ: “Đó đều là nước tắm hết!”
Vốn dĩ Vân Đoan luôn cảm thấy cô gái này ở trường quá cao ngạo nhưng lúc này đây, hắn lại thấy cô như thế rất đáng yêu. Thấp giọng cười cười, tiếng cười mang theo sự sung sướиɠ rõ ràng: “Ừ, là nước tắm. Nhưng bây giờ tôi muốn tiến vào, cô có sợ không?”
Nghe Vân Đoan hỏi vậy, hốc mắt thiếu nữ hơi hơi đỏ lên nhưng không có nước mắt rơi xuống. Trông cô thoạt nhìn vừa đáng thương vừa đáng yêu, cô quật cường nói: “Vào thì vào, có gì mà phải sợ chứ!”
Vân Đoan nghe cô nói như vậy, trong lòng hắn có cảm giác là lạ. Hắn cũng không nghĩ nhiều, chỉ thầm nhủ ở trong lòng nhất định sẽ đối xử thật tốt với cô thôi. Một tay Vân Đoan nắm lấy bờ mông mật đào trắng nõn, một tay thì cầm vũ khí của chính mình cọ cọ vài cái lên mặt ngoài của tiểu huyệt. Được một lúc, nguyên cây côn ŧᏂịŧ liền trượt vào. Trong tức khắc, cảm giác ấm áp, mềm mại liền bao bọc lấy côn ŧᏂịŧ của hắn. Phần thịt mềm bên trong còn nhẹ nhàng mấp máy như cái miệng nhỏ ngậm chặt côn ŧᏂịŧ hắn. Lần đầu được thể nghiệm chuyện ân ái nam nữ, Vân Đoan như mất hồn. Hắn thoải mái thở dài, không thầy dạy cũng hiểu bắt đầu thong thả đâm vào rút ra.
Mà trong khoảnh khắc côn ŧᏂịŧ tiến vào bên trong, đôi mắt ngập nước dưới hàng mi cong dài tức khắc trợn to ra. Trong mắt cô tràn đầy kinh hoảng. Hai tay ôm chặt lấy Vân Đoan, cô cắn chặt răng quật cường không để phát ra tiếng rêи ɾỉ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận