Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai tên vệ sĩ cường tráng bên cạnh đi theo hắn đã lâu, biết hắn không thích mặc quần áo của người khác nên cũng không cởi áo ra mà đưa cho vị cao nhân này mặc. Theo nhịp bước chân, một người đi theo phía sau Mạc Thiếu ĐÌnh bảo hộ hắn, một người đi nhanh về phía chiếc Lincoln màu đen mở cửa xe cho hắn.

“Học trưởng…”

Ngay lúc hắn chuẩn bị ngồi vào xe thì có một giọng nói êm tai, du dương truyền tới phía sau hắn. Vừa quay đầu, hắn liền thấy Thu Tiểu Quân trong bộ váy đỏ gợi cảm bó sát, trên tay cô hiện tại đang cầm cái áo sơ mi của hắn.

Nghe tiếng nói này, Mạc Hoa Khôi và Âu Dương Kiện Vũ cũng quay người lại, nhìn thấy bộ dáng Thu Tiểu Quân như thế, trên dung nhan tuấn mỹ của hai người đồng thời biểu lộ ra nét ngạc nhiên.

“Học trưởng, quần áo của anh.” Cô đi đến trước mặt hắn, nâng cái áo trên tay lên, nở nụ cười mê hoặc.

“Giặt sạch chưa?” Mạc Thiếu Đình cũng không đưa tay ra đón lấy, mà chỉ nhàn nhạt hỏi lại cô.

“Không có.” Thời gian như thế, cô làm sao có thể giặt sạch được.

Mạc Thiếu Đình chỉ cười cười, “Hôm nào giặt sạch sẽ rồi thì trả lại cho tôi.” Nói xong, từ tốn mà ngồi vào xe.

“Học trưởng, quần áo này giặt sạch sẽ rồi em sẽ trả lại cho anh. Nhưng mà, em không có số điện thoại của anh.” Cô nhìn xuyên qua kính xe, không nhanh không chậm nói.

Mạc Thiếu Đình không muốn nói cho cô biết, chỉ nở nụ cười đầy thâm ý rồi nhìn về phía hai nam nhân đứng cách đó không xa, nói to: “Hoa Khôi, Kiện Vũ, tôi đi trước. Hôm nào khác, chúng ta lại gặp nhau.”

“Được.” Âu Dương Kiện Vũ gật gật đầu.

Đột nhiên Mạc Hoa Khôi cảm thấy tâm trạng có chút không vui, xụ mặt nói: “Thật là, Mạc Thiếu Đình, cậu đừng có gọi tôi là Hoa Khôi, muốn thì kêu là Mạc Hoa Khôi, kêu đầy đủ cả họ lẫn tên!” Hắn rất để tâm đến vấn đề này, cái tên Hoa Khôi này làm hắn cảm thấy bản thân giống như một mỹ nữ cổ đại vừa bỏ trốn khỏi kỹ viện ấy.

Nghe vậy, Âu Dương Kiện Vũ có chút buồn cười, khóe miệng nhếch cao.

Mạc Thiếu Đình cười lớn tiếng, “Haha, được rồi, tôi sẽ nhớ kỹ.” Nói xong, phân phó cho A K ra lệnh tài xế lái xe đi.

Thu Tiểu Quân biết mình không nên cười, nhưng nghe được những lời này, nghĩ tên gương mặt yêu nghiệt cùng với cái tên này của hắn thật đúng là xứng đôi. Cô ráng nhịn cười, nhưng cuối cùng cũng không chịu nổi mà cười to, “Ha ha…”

Nghe được tiếng cười của cô, khuôn mặt yêu mị của Mạc Hoa Khôi trầm xuống, hắn đi nhanh đến trước mặt cô, lạnh lùng hỏi: “Cô cười cái gì?”

Nghe được tiếng cười của Thu Tiểu Quân, khuôn mặt yêu mị của Mạc Hoa Khôi trầm xuống, đi nhanh đến trước mặt cô, lạnh lùng hỏi: “Cô cười cái gì?”

“Không có gì cả.” Thu Tiểu Quân vội vàng dừng lại, nhún nhún vai, có chút vô tội mà nói.

Không có gì mới là lạ!

Trong lòng hắn thầm mắng một câu, xụ mặt nhìn tiểu vưu vật trước mắt, “Hôm nay, cô chỉ gặp may thôi.” Nói đến đây, nhìn thoáng qua Âu Dương Kiện Vũ đang đứng bên cạnh, chậm rãi cúi xuống bên tai cô, lạnh lùng bổ sung thêm, “Về sau, đừng có lại chọc tôi, bằng không, tôi sẽ làm cho cô sống không bằng chết.”

Lời nói thật là đáng sợ, nhưng Thu Tiểu Quân nghe xong, cũng chỉ cười cười mà không nói gì. Người khác nhìn đến cảnh tượng này, còn tưởng rằng Mạc Hoa Khôi mới vừa dùng những lời nói đường mật ngon ngọt để dỗ dành, âu yếm nữ nhân của hắn.

Khi Mạc Hoa Khôi thấp giọng nói với cô câu kia, Âu Dương Kiện Vũ chậm rãi mà đi về phía bên cô.

Hắn nhìn khuôn mặt cô, có chút nghi hoặc hỏi: “Làm sao cô nhận ra được tôi, biết cả tên của tôi?”

Cô suy nghĩ, rồi nhàn nhạt cười: “Tôi trước đây có một người bạn, cô ấy… Rất thích anh.”

“Người bạn kia của cô tên gì?” Không biết tại sao, khi nghe thấy lời này, hình ảnh của Thu Tiểu Quân lại thoáng qua đầu hắn.

Cô lắc đầu, “Không nhớ, trí nhớ tôi không tốt lắm, đã lâu rồi không có liên hệ với cô ấy nên tôi cũng quên tên rồi.” Nói xong, cầm lấy áo sơ mi trắng của Mạc Thiếu Đình, xoay người rời đi. Để lại một bóng dáng hoàn mỹ, gợi cảm, điên đảo chúng sinh.

Âu Dương Kiện Vũ vẫn đứng đó, hai tay đút vào túi quần, ánh mắt xa xăm nhìn về phía bóng dáng đang dần xa, tựa hồ như qua bóng dáng của cô ấy có thể nhớ đến nữ nhân mà hắn ngày nhớ đêm mong.

Mạc Hoa Khôi nhìn bóng dáng Bạch Trục Nguyệt đã rời xa, lơ đãng nhìn thoáng qua Âu Dương Kiện Vũ thì thấy ánh mắt dị thường của hắn, không tự chủ được mà nhíu mày, “Làm sao? Cậu thích cô ta?”

“Không phải thích, chỉ là không ghét mà thôi.” Âu Dương Kiện Vũ điềm nhiên cười, đôi mắt vẫn như cũ, nhìn về phía của Thu Tiểu Quân.

“Haha, vậy tôi yên tâm rồi.” Mạc Hoa Khôi hắn không hy vọng nhìn thấy người anh em tốt của mình lại đi thích một cô ả mà hắn ghét, “Kỳ thật, cô ta cũng chẳng có gì mà xinh đẹp, những nữ minh tinh, người mẫu khác trong công ty của tôi, so với cô ta còn xinh đẹp hơn gấp nhiều lần. Được rồi, ngày mai tôi sẽ giới thiệu cho cậu mấy em hợp khẩu vị.” Vừa nói, vừa khoác tay lên vai hắn, cả hai cùng đi về phía chiếc xe thể thao bắt mắt cách đó không xa.

“Đừng có mà ảo tưởng nữa, những nữ nhân đó trong công ty của cậu thì vẫn nên để lại cho chính cậu đi.” Hắn, Âu Dương Kiện Vũ, cũng không phải là hạng người mê tửu sắc.

“Haha, tôi cũng không muốn xuống tay với những nữ nhân đó.” Mạc Hoa Khôi dù phong lưu, nhưng vẫn tuân thủ quy tắc “thỏ không ăn cỏ gần hang”.

…..

“Kiện Vũ, cậu tính ở lại nơi này bao lâu?” Ngồi trên xe, Mạc Hoa Khôi vừa lái xe, vừa hỏi người bên cạnh.

“Có lẽ sẽ hơi lâu, Vụ Thành là nơi thành thị phồn hoa nhất cả nước, tôi tính sẽ chuyển tổng bộ công ty tới nơi này.” Âu Dương Kiện Vũ trả lời.

“Vậy à? Được đó, về sau, hai anh em chúng ta có thể ngày ngày kề cận bên nhau rồi.” Từ đáy lòng hắn cảm thấy rất vui vẻ, “Cậu còn chưa tìm được nhà vậy thì trong khoảng thời gian này ở với tôi đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận