Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ghé thăm

Kỳ nghỉ Quốc khánh sắp tới mang theo bảy ngày thảnh thơi quý giá cho Nhạc Dư và đám học trò nhỏ. Điện thoại reo, là Phan Bối.

“Này, nghỉ lễ có muốn đi chơi đâu với tớ không?”

Nhạc Dư lắc đầu theo thói quen, rồi chợt nhớ cô bạn thân chẳng thể thấy được qua điện thoại, bèn nói: “Thôi thôi, tớ định ở nhà với Hoắc Tuân.”

“Hoắc Tuân á?” Phan Bối tặc lưỡi đầy kinh ngạc, “Mặt trời mọc đằng Tây chắc? Ngài ấy mà cũng có lúc rảnh rang à?”

“Không phải,” Nhạc Dư cười khúc khích, “Mà là tớ định lẽo đẽo theo anh ấy đến công ty.”

Đầu dây bên kia im bặt. Nhạc Dư cúp máy, lẳng lặng bĩu môi với căn nhà vắng tanh. Dù Hoắc Tuân không phải đi công tác xa, anh vẫn lao đầu vào công việc như mọi khi. Anh chẳng có cái nếp nghỉ lễ nào ra hồn như cô, trời vừa hửng sáng đã biến mất dạng ở công ty.

Một mình quanh quẩn chẳng biết làm gì, Nhạc Dư rời giường, vào bếp nướng thử mẻ bánh quy mới học. Nếm một miếng, thấy vị cũng không tệ, chợt nghĩ có của ngon phải biết sẻ chia, cô quyết định mang bánh đến công ty Hoắc Tuân.

Cô bắt đầu hẹn hò với Hoắc Tuân từ hồi năm hai đại học. Tính đến giờ, số lần cô đặt chân đến công ty anh chắc đếm chưa hết một bàn tay. Mấy năm trời, ngoài trợ lý Sử, người đã kề cận Hoắc Tuân bảy năm ròng, có lẽ chẳng ai biết mặt mũi cô ra sao. Ấy là vì Nhạc Dư vốn chẳng muốn cuộc sống riêng của hai người bị trộn lẫn vào nhau. Quá nhiều người quen biết chung sẽ khiến việc chia tay sau này trở nên khó xử vô cùng.

Nhưng giờ ở nhà một mình thì chán thật, nhất là khi biết rõ cả hai đang cùng hít thở chung một bầu không khí của thành phố này. Hồi trước, nếu được nghỉ dài ngày mà không có Hoắc Tuân bên cạnh, cô đã sớm lên kế hoạch vi vu đâu đó cùng Phan Bối rồi. Giờ thì hay rồi, có anh ở đây, vừa chẳng thể ở bên cô, lại vừa chiếm hết cả thời gian của cô. Nghĩ mà bực, nhưng lạ thay, cô lại chẳng giận nổi, đành ngậm ngùi chiều theo ý anh.

Thôi thì, niềm vui vẫn nhiều hơn nỗi bực dọc. Chỉ cần một cơn gió thoảng qua là chút hờn giận ấy cũng bay biến đi đâu mất. Nhạc Dư tìm túi giấy, cẩn thận gói bánh quy lại. Túi lớn cho Hoắc Tuân, mấy túi nhỏ hơn đưa trợ lý Sử chia cho mọi người cùng thưởng thức.

Ngồi trên taxi, nhìn những tòa nhà cao tầng lướt qua ngoài cửa sổ, Nhạc Dư bất giác nhớ lại lần đầu tiên đến công ty tìm Hoắc Tuân. Khi ấy, hai người mới hẹn hò chưa được bao lâu. Cô muốn tạo cho anh một niềm vui bất ngờ, trên đường đi cứ mải mê tưởng tượng ra đủ thứ tình huống éo le như trong phim: bị bảo vệ chặn lại, bị lễ tân khó dễ, hay tình cờ gặp trai đẹp trong thang máy… Nhưng rốt cuộc, chẳng có kịch bản nào xảy ra cả.

Vừa đến chân tòa nhà, cô đã gặp ngay trợ lý Sử đợi sẵn. Anh ta đưa cô lên thẳng phòng làm việc của Hoắc Tuân, mọi thứ bình thường đến mức nhàm chán. Mọi người trong phòng ai nấy đều cắm cúi vào công việc, chẳng buồn liếc nhìn cô lấy một cái. Cô cảm thấy hụt hẫng vô cùng. Mà chuyện tệ hơn còn ở phía sau.

Khi ấy Hoắc Tuân đang họp. Cô đành vào phòng nghỉ đánh một giấc. Lúc anh họp xong, qua đánh thức cô dậy, câu đầu tiên anh nói là: “Em chảy nước miếng kìa.” Nhạc Dư sẽ không bao giờ quên được khoảnh khắc xấu hổ ấy.

Xe dừng lại. Nhạc Dư thoát khỏi dòng hồi tưởng, trả tiền rồi bước xuống, suýt nữa thì quên bẵng mấy túi bánh quy trên xe. Trợ lý Sử đã đứng đợi sẵn ở sảnh.

Sau khi nhận túi giấy từ tay Nhạc Dư, trợ lý Sử thông báo với giọng đều đều máy móc: “Cô Nhạc, Hoắc tổng đang họp, khoảng hai mươi phút nữa sẽ xong ạ.”

Nhạc Dư gật đầu: “Tôi biết rồi, anh ấy có nhắn tin.”

“À,” Trợ lý Sử ngập ngừng giây lát, “Hồ tổng cũng đang ở trong phòng ạ.”

“Hồ Đông Du sao?”

Hồ Đông Du là bạn nối khố của Hoắc Tuân, một kẻ mặt người dạ thú đúng nghĩa. Anh ta cao ráo, mảnh khảnh, gương mặt tựa thư sinh trắng trẻo yếu đuối thời xưa. Ấn tượng đầu tiên của Nhạc Dư về anh ta là: đẹp trai quá. Chỉ cần nhìn thoáng qua là quên béng cái danh xưng “Đao phủ Bắc Hoài” khét tiếng của anh ta ngay.

Không chỉ vậy, người này còn lắm lời, ba hoa, cực kỳ không đứng đắn. Mười câu anh ta nói ra thì may ra nghe được một câu, mà câu đó có thật hay không thì còn phải xem lại. Theo lý mà nói, Nhạc Dư chẳng nên dây dưa với hạng người này. Nhưng khổ nỗi, tính cô lại hơi nông cạn, mê cái đẹp. Thế nên, dù Hồ Đông Du có cà chớn cỡ nào, cô vẫn bằng lòng kết bạn với anh ta. Đương nhiên, phần lớn cũng vì anh ta là bạn thân nhất của Hoắc Tuân, khác hẳn đám bạn xã giao ngoài kia.

Cô không chỉ nông cạn, mà còn hơi… nịnh bợ nữa.

Vừa bước vào phòng làm việc, mùi đàn hương quyện lẫn tuyết tùng quen thuộc đã xộc thẳng vào mũi Nhạc Dư. Cô vội lùi lại hai bước, né tránh cái ôm đầy nhiệt tình của Hồ Đông Du: “Anh bình tĩnh lại giùm cái.”

“Em chán thật đấy.”

Hồ Đông Du buông thõng tay, tùy tiện phủi phủi rồi quay về chỗ ngồi: “Chắc chắn là Tiểu Sử mách lẻo phải không, nếu không thì em đã bổ nhào vào lòng tôi rồi.”

Nhạc Dư liếc xéo anh ta: “Hôm nay Hoắc Tuân không xịt nước hoa.”

Hồ Đông Du bật lại ngay: “Đúng là mũi chó thính thật.”

Nhạc Dư thầm nghĩ, đúng là bạn bè chí cốt cùng mặc chung cái quần thủng mà lớn lên có khác, ai cũng thích động chạm đến khứu giác nhạy bén của cô.

“Này này, nói trước nhé, không phải tôi đi rêu rao chuyện hai người hẹn hò đâu đấy,” Hồ Đông Du vội thanh minh, “Là cái tên Nhiếp Sướng miệng rộng như cái loa phường đi tuyên truyền khắp nơi ấy. Tôi không có nhiều chuyện như vậy.”

Vì Nhạc Dư không thích gặp gỡ bạn bè của Hoắc Tuân, anh cũng hiếm khi đưa cô đi cùng. Thế nên, người ngoài vẫn luôn mặc định Hoắc Tuân là người đàn ông hoàng kim độc thân sáng giá, là món hàng hiếm có khó tìm trong giới thượng lưu. Nhạc Dư lại chẳng mấy bận tâm đến chuyện này, thành ra Hoắc Tuân cũng thuận nước đẩy thuyền, để mặc hiểu lầm cứ thế tiếp diễn.

“Bọn họ biết thì biết thôi, có phải bí mật quốc gia gì đâu.”

“Em ngốc thế.” Hồ Đông Du liếc cô, “Vấn đề mấu chốt không phải là Hoắc Tuân có bạn gái, mà là hai người đã hẹn hò với nhau tận năm năm trời rồi đấy!”

Nhạc Dư im lặng giây lát, đoạn đưa túi bánh quy qua: “Ăn bánh quy không?”

Hồ Đông Du nghe xong, nghẹn một hơi ở cổ họng, suýt nữa thì sặc nước bọt. Anh ta trừng mắt nhìn Nhạc Dư: “Ăn!”

Nhạc Dư mỉm cười, trong lòng lại nghĩ, hơn nửa đám người tỏ vẻ ngạc nhiên kia hẳn là đang chờ xem trò cười của cô mà thôi. Tuy nhiên, giữa cô và Hoắc Tuân, kết cục tệ nhất cũng chỉ là chia tay, mà chuyện đó thì có gì ghê gớm đâu chứ.

Hoắc Tuân họp xong quay về phòng làm việc, chỉ còn thấy mỗi Nhạc Dư ngồi đó.

“Hồ Đông Du đi rồi à?”

Nhạc Dư xách túi giấy đã vơi đi kha khá lên: “Ăn xong là biến mất dạng luôn.”

Hoắc Tuân vừa nới lỏng cà vạt vừa bước lại gần cô, hỏi: “Hôm nay ở nhà chán lắm sao?”

Cô thành thật gật đầu: “Chán chết đi được. Bao giờ thì anh tan làm?”

“Nếu em muốn, bây giờ mình đi luôn cũng được.”

“Miệng lưỡi ngọt xớt.” Sau vài nụ hôn vội vã, Nhạc Dư đẩy anh ra: “Anh làm việc tiếp đi, em vào ngủ một giấc đây. Xong việc thì gọi em dậy rồi mình đi ăn tối.”

Hoắc Tuân nhướn mày: “Hóa ra em đến đây cốt chỉ để ngủ thôi à?”

Nhạc Dư tức giận lườm anh: “Chứ còn sao nữa?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận