Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vậy anh ta thật đáng ghét…” Cô bĩu môi, giọng lè nhè. “Quanh anh ta toàn phụ nữ đẹp, thế mà…”
“Hắn sẽ vì cô mà hồi tâm chuyển ý thôi.” Sách Hạo an ủi.
Cô ngước đôi mắt lờ đờ nhìn hắn, vẻ mặt nghiêm trọng đầy lo âu: “Tôi… tôi cùng anh ấy làm chuyện đó, anh ấy không có dùng bao cao su… Liệu… liệu tôi có bị lây bệnh gì không hả anh?”
“Phụt!”
Nguyên Sách Hạo suýt chút nữa thì phun hết ngụm rượu trong miệng ra ngoài. Hắn trợn tròn mắt nhìn cô gái nhỏ trước mặt. Thật không thể tin nổi cô lại dám hỏi câu đó giữa chốn đông người thế này! Cô nàng này say thật rồi!
Má cô đỏ lựng như quả táo chín, cô đập bàn (dù tay rất yếu): “Tôi… tôi nhất định phải đi tìm anh ta hỏi cho ra lẽ!”
Nói là làm, cô đứng dậy, nhưng đôi chân mang giày cao gót phản chủ khiến cô loạng choạng. Cả thân người mềm nhũn sắp đổ ập xuống sàn. May mắn thay, Nguyên Sách Hạo tay dài chân dài, nhanh như cắt lao tới đỡ lấy cô. Khoảnh khắc ấy, mặt cô áp sát vào ngực hắn, tư thế trông vô cùng ám muội.
Và xui xẻo thay, cảnh tượng đó lọt trọn vào tầm mắt của Hạ Diễm.
“Các người đang làm cái trò gì vậy hả?”
Tiếng gầm gừ đầy sát khí vang lên. Hạ Diễm lao tới như một cơn lốc, giật phăng Hương Hương ra khỏi vòng tay của bạn thân, ôm chặt cô vào lòng mình như sợ bị cướp mất.
Mới lơ là một chút mà người phụ nữ của hắn đã nằm gọn trong lòng thằng đàn ông khác, lại còn cười nói vui vẻ, hoàn toàn quên mất sự tồn tại của hắn.
Nguyên Sách Hạo giơ hai tay lên đầu hàng: “Hây, bình tĩnh anh bạn. Tôi không có ý đồ gì với cô ấy đâu. Cậu nhìn xem, cô ấy say bí tỉ rồi kìa.”
Hạ Diễm cúi xuống nhìn “con mèo nhỏ” trong lòng. Cô ngáp một cái rõ to, hơi thở nồng nặc mùi rượu trái cây, người mềm nhũn như bún. “Chết tiệt! Cậu cho cô ấy uống rượu à? Uống bao nhiêu rồi?”
“Có hai ly cocktail thôi mà.” Sách Hạo lùi lại vài bước, cảm nhận được “bão tố” đang hình thành quanh người bạn mình. “Này, tôi vừa cứu cô ấy khỏi tình cũ của cậu đấy nhé. Cô ta đang bắt nạt vợ cậu, tôi mới ra tay giải vây thôi.”
Hạ Diễm trừng mắt nhìn Sách Hạo, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo: “Nếu cậu còn dám chạm vào người cô ấy lần nữa, tôi sẽ bẻ gãy tay cậu.”
Lúc này thì tình nghĩa anh em mười mấy năm coi như vứt sọt rác. Đúng là đồ trọng sắc khinh bạn!
Nguyên Sách Hạo thầm rủa trong bụng, nhưng ngoài mặt vẫn cười trừ nhún vai. Thôi thì, nhìn thằng bạn rơi vào lưới tình đến mức thần kinh thác loạn thế này cũng là một loại giải trí.
Hạ Diễm bế bổng Lê Hương Hương lên, mặc kệ bữa tiệc đang đến hồi cao trào, mặc kệ cả nghi thức trao nhẫn quan trọng. Hắn thì thầm vài câu với quản gia rồi sải bước dài đưa cô gái nhỏ đang lảm nhảm say xỉn rời khỏi đó.
“Hạ Diễm… anh ta bảo…” Cô vòng tay ôm cổ hắn, dụi đầu vào ngực hắn. “Anh rốt cuộc đã lên giường với bao nhiêu người rồi hả?”
Hạ Diễm bế cô đi thẳng lên phòng ngủ trên lầu, vừa đi vừa nghiến răng trả lời: “Chỉ có mình em thôi.”
“Xạo ke! Vừa nãy có cô ả nói là bạn gái anh, còn bảo nếu em không xuất hiện thì cô ta mới là vợ anh…” Hương Hương lè nhè, giọng điệu đầy bất mãn. “Rồi cái anh Hạo gì đó còn bảo… tốc độ thay bồ của anh nhanh như thay áo… giây trước giây sau đã đổi người…”
Hắn đá cửa phòng ngủ, bước vào rồi khóa trái lại. Hắn đặt mạnh cô xuống chiếc giường King-size mềm mại.
“Hắn nói bậy đấy.” Hạ Diễm ngồi bên mép giường, nhìn cô gái đang nằm dang tay chân hớ hênh, vẻ mặt hầm hầm tức giận.
“Em mặc kệ anh có bao nhiêu cô!” Hương Hương bỗng dưng ngồi dậy, hai tay véo lấy khuôn mặt tuấn tú của Hạ Diễm, kéo dãn ra. “Em chỉ sợ anh bị bệnh rồi lây cho em thôi! Đồ trăng hoa!”
Nghe đến đây, khuôn mặt Hạ Diễm đen lại như đít nồi. Hắn lao tới, đè nghiến cô xuống nệm.
“Em coi anh là loại đàn ông gì hả?” Hắn gầm lên. Dù trước đây hắn có chơi bời phóng túng, nhưng hắn luôn biết cách bảo vệ bản thân cực kỳ nghiêm ngặt. Chỉ có với cô, duy nhất với cô hắn mới khao khát được tiếp xúc trần trụi, muốn cảm nhận cô một cách trọn vẹn nhất. Thế mà cô dám nghi ngờ hắn có bệnh xã hội?
“Em…” Thấy vẻ mặt hung dữ như muốn ăn thịt người của Hạ Diễm, Hương Hương sợ hãi, hốc mắt lại đỏ lên. “Sao anh lại hung dữ với em như thế?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận