Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hứa Đường Miên mơ mơ màng màng lên xe ngựa, sau khi có lần đầu tiên kia, hắn lại ôm nàng về phòng ngủ, xâm phạm hết lần này tới lần khác với đủ mọi tư thế, chỉ là không đút thẳng vào trong thôi.
Nhưng mà ở trong lòng nàng, có đút vào hay không cũng không quan trọng lắm, quan trọng là tôn nghiêm của nàng đã nát bét, mặc dù cơ thể cả hai có thân mật tới đâu, nhưng tình cảm lại hoàn toàn chia lìa, ký ức khi còn nhỏ bắt đầu trở nên u ám tăm tối, không còn một tiếng cười nào nữa.
Đường Đường, A Cẩm, hắn kêu tên nàng hết lần này đến lần khác, vừa dùng gốc rễ của bản thân thể hiện ham muốn với nàng, vừa bày tỏ tình yêu với nàng.
Nhưng kiểu tình yêu này, nàng có thể không cần không?
Người trong mộng của nàng là kiểu công tử dịu dàng phóng khoáng như Tư Mã Thanh Ly, mỗi lần bọn họ ở cạnh nhau, hắn ta đều che chở cho nàng, hành vi vượt mức nhất chỉ là cài hoa lên đầu nàng mà thôi.
Không phải như vậy mới là thích sao? Sao có thể vừa làm loại chuyện ghê tởm này với nàng, vừa nói yêu nàng chứ?
Nàng không thể tự hỏi, sau khi xe ngựa trở lại Hứa phủ, mẫu thân và tẩu tẩu cùng nhau ra đón, không một ai chú ý tới tâm tình của nàng, thậm chí cũng không hỏi han cơ thể nàng có chịu thương tổn gì không, hai người bọn họ nôn nóng hỏi, “Thế nào? Tả lớn tướng quân có đồng ý không?”
Hứa Đường Miên chỉ cảm thấy, phủ đệ to như vậy đã không còn ai che chở nàng nữa, người thân trước mặt cũng như sài lang hổ báo, một đám người chỉ muốn kiếm lợi ích từ trên người nàng.
Hứa Đường Miên mệt mỏi gật đầu, không nói một lời, mơ mơ màng màng quay về phòng mình.
Cuộc đời này, Hứa Đường Miên hận nhất là bị ép buộc, năm đó Tả Triều Chi lại còn mặc kệ nàng, bỏ nàng ở lại, mặc dù hắn chưa từng chủ động hiếp bức nàng mà do nàng tự tìm tới cửa, nhưng trong lòng nàng vẫn rất khó chịu.
Nàng đuổi mọi người đi, một mình nằm trên giường, sau đó lại lấy một phong thư trong ngăn kéo đầu giường ra, âm thầm hạ quyết tâm, nàng phải tới nơi hẹn.
Đó là lá thư mấy ngày trước Tư Mã Thanh Ly viết cho nàng, hẹn nàng lén tới Thanh Hoa viên gặp riêng, vốn dĩ nàng không tính tới đó, nhưng mà… bây giờ nàng lại hạ quyết tâm, cuộc hẹn này, nàng phải đi.
Tả Triều Chi sẽ không biết, cũng không thể biết, nhưng giấu hắn làm chuyện này khiến nàng cảm thấy mình có năng lực phản kháng hắn! Thậm chí nàng còn nghĩ, nếu có một ngày, hắn… cướp mất sự trong sạch của nàng, vậy nàng nhất định sẽ đội nón xanh cho hắn!
Đối với tình cảm phức tạp vặn vẹo của Tả Triều Chi, mười năm sinh sống với nhau, bọn họ cũng chưa từng một giây phút nào bình tĩnh nói chuyện, cho dù Tả Triều Chi có bình thản tới đâu, kết cục của cuộc đối thoại lúc nào cũng là khắc khẩu, mỗi lần bị Tả Triều Chi ấn dưới thân chà đạp, nàng lại rơi vào mâu thuẫn, một mặt có được khoái cảm mãnh liệt, không tự chủ mà đón ý nói hùa, một mặt lại hận hắn vô sỉ, hận bản thân dâm đãng, cơ thể khát cầu thân mật với hắn.
Tình, hẳn là có chăng? Tình dục không phải cũng là tình sao?
Đến chính nàng cũng không hiểu bản thân, không biết mình hận hay là yêu hắn.
Giữa hai người như miệng vết thương liên tục bị xé rách rồi lại kết vảy, làm sao cũng không thể khép lại, chỉ có thể bị thương càng ngày càng nặng, vết thương càng ngày càng lớn.
Ngày tháng như vậy mãi cho tới khi phụ thân nàng lại lần nữa phạm tội, đó là tội mưu nghịch, cho dù có là tả tướng bản lĩnh thông thiên đi chăng nữa cũng không thể nào cứu nổi.
Khi đó, Thánh Thượng cho hắn lựa chọn, chỉ cần hắn nguyện ý viết thư bỏ vợ, hắn vẫn là thừa tướng của Đại Tu cao cao tại thượng như cũ. Người thông minh đều biết nên lựa chọn thế nào, nhưng Tả Triều Chi không chịu, ngược lại, hắn dùng chiến công cả cuộc đời mình khẩn cầu hoàng đế lúc tru di cửu tộc Hứa gia có thể tha cho nàng một con đường sống.
Thánh Thượng niệm tình Tả Triều Chi tận tâm phụ tá mình bước lên ngôi vị, thỏa mãn tâm nguyện của Tả Triều Chi, thả Hứa Đường Miên một con đường sống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận