Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC

Lương Sam dịch ngón chân, thuận thế dẫm lên mu bàn chân rộng của cậu. Ngón tay cô, như gần như xa, gẩy gẩy mấy sợi tóc sau gáy cậu.

“Cậu thử xem,” cô cười, “chẳng phải sẽ biết sao?”

Nói xong, cô thuận thế nghiêng mặt, liếm một đường từ dưới lên trên, ngay yết hầu đang chuyển động của cậu.

“A…” Kỷ Vũ giật nảy. Cơ thể cậu căng cứng.

Cậu chưa từng chịu sự trêu chọc trần trụi như thế này. Cơ bắp cả người căng chặt. Dưới thân, vật kia càng trở nên cứng rắn, cách một lớp vải quần, đâm thẳng vào bụng dưới mềm mại của cô.

Lương Sam không tự nhiên nhẹ xoay xoay vòng eo. Chỗ mẫn cảm của chàng trai bị cọ xát, trên đỉnh đầu cô vang lên một tiếng rên rỉ đầy áp lực.

“Đừng cử động.” Bàn tay cậu đưa xuống, bao lấy một bên mông cô, giữ lại động tác không an phận. Tay còn lại dùng sức, bế thốc cô lên chỉ bằng một tay.

“Á!” Lương Sam hô lên, vội vàng ôm chặt cổ Kỷ Vũ.

Cậu không nói một lời, ôm cô đi thẳng vào phòng ngủ. Phòng ngủ cũng có phong cách đơn giản, khăn trải giường màu xám than, không giống phòng con gái chút nào.

Cậu cong lưng, ném Lương Sam lên tấm nệm mềm. Cú ném không nhẹ, khiến cô nảy lên. Cậu định áp người lên.

Nhưng Lương Sam, nhanh như chớp, cong một chân dài vẫn còn đeo tất đen, dẫm thẳng lên vai trái của cậu, kéo dài khoảng cách của hai người.

“Đi tắm.” Cô chống tay ngồi dậy. Tròng mắt sáng rực, mỉm cười nhìn cậu. “Mắc mưa, bẩn muốn chết.”

Cậu ta đã lên cơn. Ánh mắt đỏ ngầu. Nhưng cú dẫm chân này, như một gáo nước lạnh, làm cậu ta tỉnh táo lại.

“Chị tắm trước đi.” Kỷ Vũ đứng thẳng người dậy, lui về sau nửa bước.

Nhìn cửa phòng tắm đóng lại, Kỷ Vũ mới ngồi phịch xuống sô pha ngoài phòng khách. Cậu đưa tay lên, che đi ánh đèn chói mắt. Hơi thở vẫn còn dồn dập. Chuyện vừa xảy ra… không phải là một giấc mộng xuân.

Lúc Lương Sam đi ra, cô đã thay một bộ đồ ở nhà đơn giản: áo thun trắng và quần sooc cotton, để lộ đôi chân dài miên man. Khuôn mặt được trang điểm tỉ mỉ ban ngày đã được gỡ xuống, để lại một vẻ thanh tú, mát mẻ.

Cô đưa cho cậu một chiếc áo tắm dài, sạch sẽ, màu trắng.

“Áo tắm của tôi. Cậu mặc chắc sẽ hơi ngắn.”

Cô ngồi xuống bên cạnh cậu. Tầm mắt cô bỗng nhiên đưa xuống, nhìn thoáng qua thân dưới đang căng chặt của cậu.

“Chắc… đồ lót không cần mặc đâu nhỉ?”

Giọng cô có vẻ ngây thơ, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ lưu manh.

Kỷ Vũ không nói gì. Cậu cầm lấy áo tắm, yên lặng đứng dậy, đi vào phòng tắm.

Lương Sam cầm máy sấy tóc, ngồi ở đầu giường. Tiếng máy sấy “vù vù”.

Kỷ Vũ đi vào phòng. Cô vẫn đang sấy tóc, ngón tay búp măng luồn vào từng sợi tóc màu hạt dẻ.

“Lại đây.” Cô tắt máy sấy, vỗ vỗ bên cạnh mình.

Cậu đi đến, ngồi xuống. Chiếc giường lún xuống. Quần đùi của cô dán vào áo tắm của cậu.

Cô nghiêng thân người, ngửa đầu nhìn người đang chăm chú nhìn mình. Tóc cậu vẫn rối, nước vẫn còn nhỏ giọt xuống từ hai bên tai.

Lần này, không cần Lương Sam chủ động.

Cậu cúi đầu.

Khẽ nhếch bờ môi mỏng, trực tiếp ngậm lấy đôi môi đỏ của cô, trằn trọc triền miên.

Bàn tay đang chống ở ga trải giường cũng đưa lên, dùng sức bóp sườn eo Lương Sam. Tay khác cũng không nhàn rỗi, cánh tay dài xẹt qua đùi cô, bẻ hai bên đùi cô ra, nhấc mông cô, ngồi dạng lên trên đùi cậu.

Hai đầu lưỡi ướt át cuốn lấy nhau. Lương Sam cảm thấy một cây gậy sắt nóng bỏng đang gắng gượng, đâm vào giữa hai chân mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận