Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trên đường đưa Hi Hi về nhà, Bùi Gia Án nhận được cuộc gọi từ Trình Chuẩn. Anh nói rằng hội nghị học thuật của anh sẽ kéo dài đến Chủ nhật, cuối tuần này chắc chắn anh không thể về được. Bùi Gia Án cảm thấy hơi hụt hẫng nhưng cũng không biết nói gì hơn.
Cô vẫn đang lái xe, Trình Chuẩn sợ cô phân tâm nên nói ngắn gọn vài câu rồi cúp máy.
Không lâu sau khi cúp máy, Hồ Cẩm Văn gọi đến. Ông ta mời Bùi Gia Án cùng tham dự một buổi tiệc chiều Chủ nhật. Đây là một phần công việc của cô, nên cô đương nhiên đồng ý.
Về đến nhà, cửa căn hộ đối diện đang mở, cô không khỏi liếc nhìn thêm vài lần.
Quan Phỉ thấy Bùi Gia Án, liền chào hỏi rất tự nhiên, cười nói: “Chào chị, sau này chúng ta là hàng xóm rồi.”
Bùi Gia Án gật đầu, đáp lại: “Chào em.”
Hứa Minh Trạch vừa bước ra từ phòng làm việc, thấy cô, anh nhíu mày.
Chưa kịp để anh nói gì, Bùi Gia Án đã mở cửa vào nhà mình.

Buổi tiệc bắt đầu lúc ba giờ. Bùi Gia Án thay váy, làm tóc xong thì Hồ Cẩm Văn vừa đến. Ông ta khá hài lòng với diện mạo của cô, lịch sự khen ngợi vài câu, cô mỉm cười đáp lại.
Hồ Cẩm Văn cũng giống như đa số đàn ông Hồng Kông, có vợ danh giá ở Hồng Kông, lại bao nuôi một loạt tình nhân trẻ đẹp ở Đại Lục. Đến tuổi trung niên, có địa vị xã hội nhất định, lại có đủ tiền, nếu không chơi bời thì dường như có lỗi với bản thân. Người đàn ông được chăm sóc kỹ lưỡng trông chỉ ngoài bốn mươi, ngoại hình sáng sủa, chỉ cần dựa vào tài ăn nói cũng đủ để chiếm được trái tim của không ít cô gái.
Theo như Bùi Gia Án biết, đã có không ít nữ nhân viên trong tập đoàn trở thành bạn tình tạm thời của ông ta.
Háo sắc là bản tính của đàn ông, từ xưa đến nay, không có ngoại lệ.
Tay ông ta đặt lên bờ vai tròn trịa của cô. Chiếc váy liền màu đen trễ vai được cắt may tinh tế, tôn lên vòng eo thon gọn và hông nở nang của cô. Vì chiếc váy này, cô đã nhịn cả bữa trưa.
Thấy tay ông ta càng lúc càng sờ xuống thấp, Bùi Gia Án lặng lẽ dịch người ra xa, giữ nụ cười đúng mực: “Đã gần đến giờ rồi, chúng ta đi thôi, Hồ tổng.”
Buổi tiệc vẫn nhàm chán như mọi khi. Một nhóm người trong ngành tụ tập ăn uống, trao đổi thông tin ngành nghề, tìm kiếm cơ hội kinh doanh.
Bùi Gia Án ngày thường rất chán phải giao thiệp với những người này, bề ngoài thì có vẻ hào nhoáng, nhưng thực chất bên trong đều rất bẩn thỉu.
Qua đám đông, cô nhìn thấy một gương mặt quen thuộc. Hứa Minh Trạch đang cầm ly rượu, trò chuyện cùng với một phụ nữ trẻ. Anh mỉm cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt.
Ngược lại, người phụ nữ bên cạnh anh cười khanh khách, nghiêng người sang một bên, gần như sắp dán chặt vào anh.
Hôm nay anh không mặc vest, ăn mặc giản dị, giữa đám người được gọi là tinh anh, anh lại nổi bật như hạc giữa bầy gà.
Có những người sinh ra đã có khí chất riêng, dù đi đến đâu cũng khiến người khác phải chú ý.
Trong vòng mười lăm phút, bên cạnh Hứa Minh Trạch đã thay đến bốn người phụ nữ. Bùi Gia Án nhấp một ngụm rượu, thầm cảm thán bản thân vô vị đến mức này.
Hồ Cẩm Văn thấy cô có vẻ mệt mỏi, liền vòng tay qua eo cô, người sát lại gần, cười nói: “Thấy chán à?”
Giọng điệu ông ta đầy mập mờ, tư thế cũng quá gần khiến Bùi Gia Án cảm thấy hơi khó chịu, nhưng cô đang dựa vào quầy bar, không thể lùi lại được nữa.
Từ góc nhìn của người ngoài, đây lại là một cặp gian phu dâm phụ đang tán tỉnh nhau giữa chốn đông người.
Sự việc bất ngờ xảy ra quá nhanh. Bùi Gia Án chưa kịp phản ứng, tóc cô đã bị giật mạnh, chất lỏng lạnh ngắt hắt thẳng vào mặt. Cảm giác đau rát khắp mặt khiến cô đứng sững tại chỗ. Rượu mạnh tràn vào mắt, đau đến mức cô không thể mở mắt nổi.
Hồ Cẩm Văn thấy vợ mình đang hùng hổ xông tới với vẻ mặt giận dữ, trong lòng thầm kêu không ổn. Bà ta không ở yên bên Hồng Kông, chạy đến đây làm gì?!
“Hồ Cẩm Văn, đồ phản bội! Không có tôi thì anh có được ngày hôm nay sao?! Giờ anh giỏi rồi, dám lén lút cặp kè với gái…”
Đầu óc Bùi Gia Án ong ong, hóa ra người phụ nữ đang chửi bới om sòm trước mặt này chính là vợ của Hồ Cẩm Văn, còn coi cô là một trong những tình nhân của ông ta, hôm nay quyết tâm làm cô bẽ mặt trước mọi người. Bị giật tóc, bị hắt rượu cũng không khiến cô tức giận bằng việc bị đổ oan như thế này.
Bùi Gia Án lau mặt, định mở miệng nói thì tay bị ai đó kéo lại từ phía sau.
Không biết từ lúc nào Hứa Minh Trạch đã đứng sau lưng cô. Anh đưa cho cô một chiếc khăn khô, ánh mắt ra hiệu cô đừng nóng giận.
Bùi Gia Án mấp máy môi, cắn chặt môi dưới, nhận lấy chiếc khăn từ tay anh.
Mọi người có mặt đều đang xem kịch, xem Hồ Cẩm Văn sẽ thuần phục con hổ dữ dằn này như thế nào. Đều là những người có máu mặt, nếu xử lý không khéo thì sau này còn mặt mũi nào mà sống trong giới này.
Nhưng trái với dự đoán của mọi người, Hồ Cẩm Văn không nói một lời, kéo vợ đi ra ngoài.
Vở kịch chưa kịp xem xong, ánh mắt mọi người lại đổ dồn về phía Bùi Gia Án. Có người thương hại, có người hả hê, cũng có người khinh bỉ.
Bùi Gia Án tức đến run người, nhưng vẫn phải cố gắng nhịn, không chỉ không được nổi giận mà còn phải giúp sếp giải quyết hậu quả.
“Chuyện nhà của Hồ tổng, ngài ấy tự giải quyết…” Cô gượng cười: “Mọi người cứ tiếp tục vui vẻ…”
Mọi người tản ra như chim vỡ tổ. Bùi Gia Án nhìn người phụ nữ xa lạ đang nghịch điện thoại, thở dài rồi bước đến.
“Xin chào, phiền cô xóa những bức ảnh và video vừa quay được.”
Người phụ nữ đang cúi đầu xem điện thoại, nghe vậy giật mình, lùi lại hai bước, theo bản năng nắm chặt điện thoại, nhìn Bùi Gia Án khịt mũi, giọng điệu khinh khỉnh: “Cô đang nói gì vậy?”
“Tôi vừa thấy cô đang quay phim. Thưa cô, tôi nói lại lần nữa, xin cô hãy xóa những bức ảnh và video vừa quay.”
“Dựa vào cái gì? Tôi không có quay! Cô còn định kiểm tra điện thoại của tôi hay sao?”
Bùi Gia Án cười lạnh, không nói nhảm nữa, chỉ vào Hứa Minh Trạch đang đứng gần đó, nói với người phụ nữ: “Luật sư của chúng tôi đang ở đây. Nếu cô không xóa, ảnh bị lộ ra ngoài, cô cứ chờ nhận thư từ luật sư đi.”
Hứa Minh Trạch cũng bước tới, chỉ vài câu đã khiến người phụ nữ ngoan ngoãn giao nộp điện thoại. Bùi Gia Án nhận lấy, xóa sạch sẽ rồi mới trả lại.
Cô mặt lạnh tanh, không nói một lời, bước ra ngoài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận