Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Con Thú Tỉnh Giấc
Đêm đó, Bạch Vi ngoan ngoãn nằm lên giường.
Nhưng cô không tài nào ngủ được.
Căn phòng tối đen như mực. Cô có thể nghe rõ tiếng điều hòa chạy êm ru, và tiếng hít thở đều đều của người đàn ông nằm bên cạnh.
Hắn nằm quay lưng về phía cô, dường như đã ngủ say.
Nhưng cô vẫn cảm thấy không đúng. Dù đã tự nhủ đây là vì diễn kịch cho Bác Hai xem, dù đã tin tưởng anh trai tuyệt đối… nhưng việc một người đàn ông và một người phụ nữ trưởng thành ngủ chung giường, vẫn khiến cô bất an.
Cô lăn qua lộn lại, cố tìm một tư thế thoải mái.
“Làm sao vậy? Từ nãy đến giờ vẫn luôn lăn qua lộn lại, không ngủ được à?”
Giọng nói trầm thấp của hắn đột ngột vang lên ngay sau gáy, khiến cô giật nảy mình.
Hắn chưa ngủ!
Chưa kịp để cô phản ứng, một cánh tay rắn chắc đã vòng qua eo cô, kéo mạnh cô về phía hắn. Tấm lưng cô lập tức dán chặt vào lồng ngực nóng rực, săn chắc của hắn. Hắn ôm cô từ phía sau, một tư thế chiếm hữu tuyệt đối.
“Anh hai…”
“Suỵt. Ngủ đi.”
Hắn thì thầm, nhưng bàn tay hắn không hề “ngoan ngoãn”. Bàn tay to lớn đang ôm eo cô, khẽ trượt lên trên…
Nó “vô tình” dừng lại ngay bên dưới cặp bông đào đẫy đà của cô, năm ngón tay xòe ra, gần như bao trọn lấy một bên ngực mềm mại.
Mặt Bạch Vi nóng bừng lên.
“Anh hai… anh… đặt sai chỗ rồi…” Cô lí nhí, vội vàng gỡ tay hắn ra, kéo xuống đặt lại trên eo mình.
“Vậy à?” Hắn cười khẽ trong bóng tối.
Hắn không chỉ không rút tay về, mà còn siết chặt vòng tay hơn, gắt gao đem cô đè sát vào người hắn.
Lần này, cô cảm nhận được rất rõ ràng.
Từ phía sau lưng, ngay phần mông của cô, một thứ gì đó cứng rắn, thô to, nóng hổi như một thanh sắt nung, đang hung hăng thúc vào.
Cô sợ hãi đến mức ngừng thở.
“Anh hai…” Giọng cô run rẩy, “Anh… anh…”
“Anh làm sao?”
“Anh… đè em đau quá…” Cô cố giãy giụa, muốn thoát ra.
Nhưng cô càng giãy, thứ kia dường như càng trở nên hung hãn hơn.
“Đừng động đậy!”
Giọng hắn đột nhiên trở nên khàn đặc và mất kiên nhẫn. Hắn xoay người, trong một cử động nhanh như chớp, hắn đã lật cô lại và đè cô xuống dưới thân.
Hai tay hắn chống hai bên đầu cô, thân hình cao lớn hoàn toàn bao trùm lấy cô.
“Anh đã nói là đừng động đậy!” Hắn gầm gừ, hơi thở nóng rực phả thẳng vào mặt cô.
Bạch Vi hoàn toàn hoảng loạn. Hắn đang đè lên người cô! Trọng lượng cơ thể hắn khiến cô gần như không thở nổi.
Và… và cái thứ kia…
Giờ đây nó không còn ở sau lưng cô nữa. Nó đang đè ngay trên bụng cô. Dù cách một lớp chăn mỏng và hai lớp quần áo, cô vẫn có thể cảm nhận được hình dáng và sự cứng rắn đáng sợ của nó.
“Không… không thể nào…”
Tâm trí cô gào thét.
“Anh hai… anh là chính nhân quân tử… anh sẽ không…”
Cô đang cố thôi miên chính mình. Anh trai cô yêu thương cô nhất, sao có thể làm ra chuyện này? Đây chắc chắn là ảo giác!
“Chính nhân quân tử?” Hắn cười, tiếng cười đầy tự giễu và cay đắng. “Vi Vi, em ngây thơ quá.”
Hắn cúi xuống, mặt hắn chỉ cách mặt cô vài centimet. Trong bóng tối, cô chỉ thấy được đôi mắt hắn đang sáng lên như mắt thú.
“Em sắp phải thấy, người anh trai ‘hoàn mỹ’ của em, thật ra là một con quỷ dữ thế nào.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận