Chương 150

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 150

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một lát sau, tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại. Minh An bước ra, trên người quấn độc một chiếc khăn tắm, tay cầm bàn chải đánh răng, miệng vẫn còn đầy bọt. Cô vừa đi vừa ra lệnh.

“Anh vào tắm nhanh đi, em ra ngoài chuẩn bị bữa sáng. Nhớ cạo râu cho sạch sẽ, mặc đồ cho lịch sự vào. Gặp trưởng khoa chứ không phải đi chợ đâu đấy.”

“Tuân lệnh, thưa bà chủ,” Long bật cười, tung chăn bước xuống giường.

Cậu bước vào phòng tắm vẫn còn vương hơi nước ấm và mùi sữa tắm của cô. Hình ảnh phản chiếu trong gương là một gã đàn ông cao lớn với cơ bắp cuồn cuộn, ánh mắt sáng ngời và tràn đầy sinh lực. Cậu nhìn xuống con cặc vẫn còn đang hơi cương cứng của mình, khẽ lắc đầu cười. Từ ngày có Minh An, cậu em này của cậu dường như lúc nào cũng trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu.

Trong lúc Long tắm rửa, ở ngoài bếp, Minh An đã nhanh chóng chuẩn bị một bữa sáng đơn giản nhưng đủ năng lượng. Cô không nấu nướng cầu kỳ, chỉ nướng vài lát bánh mì sandwich, chiên trứng và pha hai ly cà phê đen đặc quánh. Cô biết hôm nay sẽ là một ngày căng thẳng, họ cần sự tỉnh táo tuyệt đối.

Khi Long bước ra, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm ngang hông, để lộ thân hình sáu múi hoàn hảo, Minh An đã ngồi sẵn ở bàn ăn, trước mặt là chiếc laptop đang mở bản kế hoạch kinh doanh của họ. Cô đang đọc lại lần cuối, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn theo nhịp, một thói quen khi cô đang tập trung cao độ.

“Em kiểm tra lại số liệu lần cuối,” cô nói, không ngẩng đầu lên. “Mọi thứ đều ổn. Logic chặt chẽ, con số hợp lý. Không có gì để thầy Minh bắt bẻ được.”

“Anh tin ở em mà,” Long mỉm cười, đi lại phía sau và đặt một nụ hôn lên đỉnh đầu cô. “Em là CEO giỏi nhất.”

Minh An khẽ mỉm cười, nhưng vẫn không rời mắt khỏi màn hình. “Nịnh nọt cũng vô dụng. Mau mặc đồ vào rồi ra ăn sáng.”

Cả hai nhanh chóng dùng bữa trong im lặng, không khí có chút trang nghiêm và khẩn trương. Họ không nói chuyện phiếm, tâm trí cả hai đều đang hướng về cuộc gặp sắp tới. Ăn xong, Long dọn dẹp, còn Minh An đi thay đồ.

Một lúc sau, cô bước ra khỏi phòng, và Long phải thừa nhận rằng cậu suýt nữa đã không nhận ra cô. Minh An không còn vẻ lười biếng, quyến rũ thường ngày. Thay vào đó là một nữ doanh nhân thực thụ. Cô mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu kem, chỉ cài vài cúc trên cùng, khéo léo để lộ xương quai xanh quyến rũ nhưng không hề hở hang. Bên ngoài là một chiếc blazer không tay dáng dài màu đen, tạo nên một vẻ ngoài quyền lực và chuyên nghiệp. Cô kết hợp nó với chiếc quần tây ống rộng cùng màu và đi một đôi boots da cổ thấp, gót vuông vững chãi. Mái tóc bạch kim được chải chuốt cẩn thận, xõa ngang vai. Cô chỉ trang điểm nhẹ nhàng, nhưng nhấn vào đôi mắt sắc sảo với đường eyeliner mảnh và chuốt mascara kỹ lưỡng, cùng màu son đỏ đất thời thượng.

“Thế nào?” Minh An xoay một vòng, nhướng mày hỏi Long. “Trông có ra dáng CEO của một đế chế tỷ đô không?”

Long bước tới, chỉnh lại cổ áo sơ mi cho cô, ánh mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ. “Hơn cả một CEO. Trông em như một Nữ hoàng sắp đi chinh phạt thế giới vậy.”

“Tất nhiên rồi,” Minh An cười tự tin. “Và anh chính là vị tướng quân trung thành nhất của em. Giờ thì, tướng quân, đi in bản kế hoạch tác chiến của chúng ta thôi.”

Long cũng đã mặc một bộ đồ lịch sự. Cậu chọn chiếc áo polo màu xanh navy ôm sát cơ thể, làm nổi bật bờ vai rộng và múi cơ săn chắc. Chiếc quần kaki màu be và đôi sneaker trắng hàng hiệu mang lại vẻ ngoài trẻ trung, năng động nhưng vẫn đủ nghiêm túc.

Họ cầm theo chiếc USB chứa file kế hoạch, cẩn thận khóa cửa rồi đi xuống nhà. Điểm đến đầu tiên là một tiệm in gần trường. Minh An yêu cầu in ba bản, đóng bìa cứng màu xanh dương đậm, dùng loại giấy tốt nhất. Cô tỉ mỉ kiểm tra từng trang một, đảm bảo không có một lỗi in ấn hay một vết mực mờ nào. Sự cẩn trọng của cô khiến Long càng thêm yên tâm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận