Chương 150

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 150

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nguyên Tuấn Sách!”

Nguyên Tuấn Sách mở mắt ra.

Hạnh Mính mở cửa, bầu trời bên ngoài đang đổ một trận mưa tuyết nhỏ, cô mang khăn quàng cổ màu hồng nhạt, chiếc khăn to bao lấy cả nửa khuôn mặt nhỏ, thở hổn hển mang theo gió lạnh và bông tuyết bên ngoài cùng chạy vào, rồi lại bị nhiệt độ trong phòng làm cho đỏ mặt, mũi còn ngửi thấy mùi đồ ăn thơm phức.

Nguyên Tuấn Sách nghĩ, nếu giờ phút này có bánh kem và ngọn nến, như vậy nhất định là giấc mơ của anh đã trở thành sự thật.

__________________________

Tốt nghiệp cấp ba.

Hạnh Mính thành công thi vào một trường chuyên thể dục, phải rời nhà đến sống ở thành phố bên cạnh. Đó cũng là trường đại học mà ba cô đang giảng dạy, chỉ là không khéo lắm, năm Hạnh Mính nhập học, cũng là lúc ba cô vừa vặn đến tuổi về hưu.

Vốn dĩ, Hạnh Mính muốn ở ký túc xá trong trường lại bị Nguyên Tuấn Sách trộm sửa lại nguyện vọng đăng ký. Anh mua một gian chung cư chỉ cách trường học 3 km.

Nhưng Nguyên Tuấn Sách lại không quen ở chung cư, ở trong các chung cư cao tầng không thể thoải mái bằng ở trong căn biệt thự tuổi đời trăm năm lúc trước của anh. Huống hồ, nơi này xe cộ qua lại liên tục, thân là yêu, thính giác của Nguyên Tuấn Sách còn nhạy bén hơn mấy lần người thường, hơn nữa trước giờ anh cũng không thích ầm ĩ.

Nguyên Tuấn Sách tìm khắp khu vực xung quanh, cũng không thấy một căn nhà nào thích hợp. Chủ yếu là vì Hạnh Mính từng thuận miệng nhắc tới, cô muốn xem thử, ngắm nhìn quang cảnh thành phố từ trên cao có cảm giác gì, cuối cùng họ liền chọn căn hộ ở tầng thứ 29 của một tòa chung cư.

Ngày khai giảng đã trôi qua một tuần, Hạnh Mính mỗi ngày đều bận đi bắt hồn phách. Vì thay đổi nơi sinh hoạt, nên cô ngẫu nhiên phát hiện ra, hồn phách lang thang trong thành phố này có vẻ nhiều, vội vội vàng vàng, có đôi khi vì bận quá mà còn đi học trễ.

Chỉ là Hạnh Mính bỗng nhiên nhớ tới, một năm rồi cô còn chưa gặp lại Lộ Điệp, cô ấy là mèo yêu, có Hồ Anh Tài bảo vệ sẽ không xảy ra chuyện, nhưng Lộ Điệp đã có thể biến lại thành hình thái nhân loại chưa, sao còn chưa đến tìm Hạnh Mính.

Lần cuối cùng gặp Lộ Điệp, cô ấy nói với Hồ Anh Tài là cô ấy không thể biến trở lại hình thái nhân loại, Hạnh Mính rất lo lắng cô ấy. Nếu nhỡ sau này cô ấy vĩnh viễn không biến thành người được, liệu có phải cô ấy sẽ không bao giờ đến gặp cô nữa?

Hạnh Mính bắt hồn phách xong, trở về căn hộ chung cư của Nguyên Tuấn Sách. Vừa mở cửa ra, đã nhìn thấy anh nằm trên tấm thảm trong phòng khách.

Bọn họ quyết định mua căn hộ này khá vội vàng, nên chưa kịp sắm sửa nội thất, nhìn qua có vẻ trống rỗng. Nguyên Tuân Sách một mình lẻ loi nằm trên mặt đất, gương mặt vốn đã tái nhợt, trong nháy mắt khi ánh đèn sáng lên, sắc mặt anh càng trắng bệch yếu ớt hơn. Dù biết Hạnh Mính đã về nhưng anh vẫn không nhúc nhích, cánh tay cũng không thèm động đậy.

“Nguyên Tuấn Sách!” Hạnh Mính quên cả việc thay giày, chạy về phía anh, quỳ xuống, hoảng hốt lay bả vai anh.

“Nguyên Tuấn Sách! Nguyên Tuấn Sách.”

Đây là lần đầu tiên Hạnh Mính nhìn thấy anh như vậy, cho dù cô lay anh mạnh như thế nào cũng không tỉnh. Khóe môi khẽ nhếch lên, hàm răng cắn chặt, dường như không phải anh đang đau khổ, ngược lại nhìn vẻ mặt càng giống như sức cùng lực kiệt, mệt mỏi bất kham, da thịt trắng như sứ, càng có vẻ yếu ớt dễ vỡ.

Hạnh Mính cúi đầu, dán lỗ tai lên trên ngực anh, nghe được tiếng tim đập, đều đặn nhảy lên bên trong.

Cô quỳ thẳng người, một bàn tay túm lấy vai phải của Nguyên Tuấn Sách, muốn nâng anh lên, nhưng cô dùng hết sức bú mẹ, cắn răng nghiêng người, cũng không nâng nổi cơ thể đang hôn mê của Nguyên Tuấn Sách, cân nặng như vậy cũng khiến cô không thể tưởng tượng nổi

Một bàn tay lạnh lẽo bỗng nhiên cầm chặt cổ tay Hạnh Mính, trời đất quay cuồng, cô bị kéo ngã xuống, dán lên cơ ngực săn chắc cứng rắn của Nguyên Tuấn Sách.

Hạnh Mính hít hà một hơi: “Anh không sao chứ!”

Nguyên Tuấn Sách khàn giọng gọi tên cô, giọng điệu mệt mỏi cứ như vừa tỉnh ngủ không lâu, còn có vẻ không thỏa mãn: “Hạnh Mính……”

Hạnh Mính toan ngẩng đầu, cái ót lại bị ấn xuống, đôi môi lạnh lẽo dán lên.

Nguyên Tuấn Sách khát vọng mà vươn đầu lưỡi ra, muốn làm cho nụ hôn sâu thêm. Sau khi qua được cánh cổng hàm răng, đầu lưỡi liên tục càn quét trong khoang miệng cô, đầu lưỡi thô to một lần lại một lần liếm hết mọi tất đất trong khoang miệng của Hạnh Mính.

Nói là hôn môi, hành động này càng giống như anh đang đòi lấy nước miếng của cô, Hạnh Mính có thể nghe thấy tiếng anh nuốt ừng ực, hình như còn sắp ăn cả cô vào trong bụng.

Thân thể hai người dính chặt, dán liền thành một khối, bởi vì trên đầu còn có cái bàn tay kia chấn trụ, Hạnh Mính không thể đứng dậy. Nguyên Tuấn Sách càng được nước lấn tới, vươn một cái tay khác ra, vói vào quần cô, sờ lên eo.

Lần cuối cùng bọn họ làm tình, đã qua hơn một năm, Hạnh Mính vẫn khó có thể tiếp thu, nỗi sợ hãi tràn về bủa vây tâm trí. Tuy miệng đã bị lấp kín, nhưng cô vẫn nức nở kêu tên anh.

“Nguyên Tuấn Sách! Lấy ra, bàn tay, ừm, lấy ra.”

Nguyên Tuấn Sách càng dùng sức ấn đầu Hạnh Mính xuống, muốn làm nụ hôn sâu thêm, muốn lấp kín miệng cô.

Giống như ngoại trừ dục vọng, đã không còn thứ gì có thể giúp anh tỉnh táo, hứng khởi.

Nguyên Tuấn Sách uốn gối dùng chân dẫm lên tấm thảm dưới người, xoay người đè Hạnh Mính dưới thân, miệng vẫn không chịu chia lìa với cô. Quần của Hạnh Mính đã nhanh chóng bị tụt tới đầu gối, ngón tay anh cắm vào huyệt đạo, cậy mạnh dùng sức thọc vào bên trong, như muốn chọc thủng âm đạo một năm không được cắm, chọc ra một cái lỗ để tiện nhét thứ đồ vật của anh vào.

“Ừm!” Hạnh Mính nóng nảy, cắn lên môi anh. Ngón tay của Nguyên Tuấn Sách càng dùng sức nhét vào, Hạnh Mính nhận thấy vậy vội vàng há miệng, chủ động xin tha, dùng đầu lưỡi liếm môi anh, ngoan ngoãn như chó nhỏ, mà Nguyên Tuấn Sách cũng rất hưởng thụ phương thức này.

Đầu ngón tay thon dài uốn lượn, xẹt qua cọ nhẹ bên cạnh miệng huyệt. Mỗi khi cơ thể Hạnh Mính run rẩy, anh luôn có thể tìm đúng vị trí, cào cào ngứa ngáy, khiến dâm thủy chảy thành ròng. Hạnh Mính bị ngứa đến khó chịu, khóc rầm rì trong miệng anh.

Nguyên Tuấn Sách mở mí mắt nặng nề, thấy một cảnh tượng anh chưa từng nhìn thấy. Hạnh Mính nhu nhược dụ hoặc, người con gái vẫn luôn kiêu ngạo không chịu thua, lại bị dục vọng ngứa ngáy và sự rụt rè tra tấn. Đôi mắt nai híp lại như vầng trăng, thanh lệ lại không cực kỳ quyến rũ, ngượng ngùng ngạo mạn trừng mắt nhìn anh.

Tình yêu vẫn đong đầy trong ánh mắt Nguyên Tuấn Sách, vừa dịu dàng lại mang theo một tia sùng bái.

Bị làn da nóng bỏng của Hạnh Mính lây dính nhiệt độ, khiến cả người Nguyên Tuấn Sách cũng trở lên khô nóng, một tia lý trí vừa mới được tìm về, trong nháy mắt đã bị bao phủ bởi biển tình.

“Ừm, a a!”

Đôi chân Hạnh Mính giống như rắn, gắt gao quấn quanh eo anh, thống khổ bóp chặt cánh tay anh. Dương vật căng trướng, khẽ mở âm huyệt khiến nước sốt lan tràn, mỗi chỗ trên cơ thể Nguyên Tuấn Sách đều nóng bỏng, máu trong người như đang sôi trào, xúi giục bản thân: Anh muốn cô, muốn có được cô!

Cơ thể Hạnh Mính đong đưa lên xuống trên tấm thảm mềm mại, lúc này cô đã không phân rõ, rốt cuộc khi dị vật kia xâm nhập, mang cho cô cảm giác đau đớn, hay là khoái cảm sáng khoái. Gân xanh dữ tợn quẩn quanh dương vật, mỗi khi anh hung hăng cọ vào thịt non bên trong, cảm giác tê dại khiến cả hai người đều giật mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận