Chương 150

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 150

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tới một nơi đối diện bờ biển, từ đem cô ôm xuống máy bay, từ khi ôm xuống đến khi bị ôm lên xe cô vẫn trầm trầm ngủ mơ , không có dấu hiệu tỉnh lại.

Tiêu Trúc Vũ bị lay động của thùng xe đánh thức, trợn mắt nhìn nữ nhân đối diện , Canh Dung nghiêng đầu chống cửa sổ xe, cười nhạo cô: “Cô tỉnh thật là vừa vặn.”

Mặt cô ngốc ngốc, quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, xe chạy lên đoạn đường gập ghềnh cao thấp không đồng nhất. Chạy qua từng tòa lâu đài cổ, cỏ hai bên đường trải dài xanh mướt, con đường không nhìn thấy điểm cuối.

“Cô muốn đem tôi bán sao?”

“Tôi nói rồi, đừng ở trước mặt tôi giả ngu.”

Tiêu Trúc Vũ bị cô ta mang xuống xe, đi vào một lâu đài, cô nhìn quanh hoàn cảnh lạ lẫm, thậm chí ngang cả bậc thang cũng có thể cảm giác được giá trị xa xỉ, dẫm lên thảm đỏ có một loại mềm mại khác thường , làm cô cũng không dám dẫm mạnh, hai chân đi thất tha thất thểu có chút buồn cười.

Trước cửa lầu hai, người bảo tiêu mặc tây trang mang theo tai nghe cùng kính râm, mở cửa, Canh Dung đem cô đẩy vào, ngay sau đó cửa lập tức bị đóng lại.

Chỉ sau một giây ở thiên đường liền trực tiếp ngã xuống hắc ám, nơi này bức màn dày nặng bị kéo chặt, mùi máu tươi nồng đậm tiến xoang mũi làm cô cảm thấy buồn nôn, cô sợ hãi, ảo tưởng mình sẽ bị giết , điên cuồng đánh lên cánh cửa .

“Mở cửa, mở cửa!Cho tôi ra ngoài!”

Phòng trong không có bất cứ động tĩnh gì, cô sợ tới mức thét chói tai ôm đầu ngồi dưới đất, đôi mắt khiếp đảm không dám nhìn vào góc sâu bên trong , càng sâu lại càng cảm thấu u tối đáng sợ.

Duỗi tay không thấy năm ngón, không lẽ trong căn phong đen nhánh này giấu kín quái vật ăn thịt người , —thùng thùng keng keng— trong phòng cẩn thận nghe, thanh âm giống như đang sốt ruột mà té ngã xuống giường.

Tiêu Trúc Vũ nín thở ngưng thần, chân mềm đứng dậy tay muốn bắt lấy then cửa , không chờ cô đụng tới, thanh âm quái thú ở góc u tối kia đột nhiên trầm trọng gào lên làm cô không kịp phòng ngừa , đầu cô— đông— một tiếng , va chạm với mặt đất.

Sợ hãi hét thất thanh, Tiêu Trúc Vũ chạm vào một đôi tay người, ở trên người cô nóng nảy vuốt ve, dùng sức đem quần áo trên người cô, hướng lên trên mà đẩy . Không chừng chừ dù một giây, thở dốc mở miệng dán vào cái cổ mãnh khãnh dùng răng vừa gặm vừa cắn.

Cô tuyệt vọng rơi lệ muốn đẩy cái đầu trên người mình xuống , liều mạng ngẩng đầu lên, muốn đem thân thể của mình dưới thân hắn rút ra.

“Tiêu Trúc Vũ…… Tiêu Trúc Vũ, Tiêu Trúc Vũ.”

Thanh thanh thâm tình còn mang theo thở dài, giống như bị hạ dược cuồng bạo.

“Không cần!” Dùng hết sức lực cả người, đôi tay ấn lên đầu hắn, cô sắp không nín thở nổi nữa, đem không khí tanh hôi tràn mùi máu toàn bộ hút vào xoang mũi, người ở trên người cô so với dã thú còn cuồng bạo hơn.

Tay hắn dừng lại động tác một chút, lúc gào lúc rống , làm cô sợ hãi mà khóc không ngừng, một hồi im lặng hắn cuối cùng hỏi ra một câu.

“Em để hắn động vào em sao?”

Bạch Dương phục hồi lại tinh thần , cuồng loạn: “Chạm vào em sao!”

“Hắn đã động vài nơi nào của em, hắn có hôn em sao? Hắn dùng miệng em không? Có dùng qua tiện bức bị tôi thao chưa?!”

“Em phản bội tôi, em dám phản bội tôi! Em biết nửa tháng này tôi đã chịu đựng như thế nào không! Tôi mỗi ngày đều mơ thấy em cùng hắn làm tình, mỗi ngày! Mỗi đêm! Chỉ cần tôi dừng lại tự hỏi , em vĩnh viễn đều cùng hắn làm tình, vĩnh viễn!”

Mặc dù không có ánh đèn, cô như cũ vẫn có thể tưởng tượng ra, Bạch Dương giương cái mồm to như bồn máu , sắc mặt đáng sợ rống to.

Giống như dã thú sống trong đêm tối, đói bụng đi săn mồi tận hưởng một cơm đúng nghĩa. Vỗng dưng lại ném vào một khối thịt heo màu mỡ , hắn sao lại có thể dễ đang bỏ qua.

Bình luận (0)

Để lại bình luận