Chương 150

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 150

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thư Nỉ, em muốn chết cùng con chó này đúng không!”

“Giết tôi, anh có bản lĩnh thì giết tôi đi a!”Thư Nỉ đem cổ kề sát lưỡi dao dùng sứcép xuống, dao sắt bén cọ qua làn da cổ, máu lập tức chảy ra .

Nghìn cân treo sợi tóc, Liên Đạm Hoằng nhanh chóng lấy đi, giơ dao lên chuẩn bị hướng đến mu bàn tay bà cắm xuống, Thư Nỉ cảm thấy mình rất thống khổ, tê tâm liệt phế khóc lớn, đột nhiên hai tay hướng lên miệng vết thương trên đùi hắn nắm lấy, hai tay đầy máu.

“Mẹ nó lão tử đâm chết em!”

Túm lấy tóc ném lên trên mặt đất , thân thể của Thư Nỉ cọ qua vũng máu của chú chó nhỏ trên mặt đất, ngã xuống bên cạnh bàn, đầu bị đụng thật mạnh, ánh mắt buồn bã nhìn về chú chó đã ngừng hô hấp nằm ở cách đó không xa.

Liên Đạm Hoằng đến cuối vẫn không tha cho bà, dao nhỏ cắm vào da thịt, cùng với vị trí con chó căn hắn bị thương, ở trên thân thể Thư Nỉ cũng lưu lại vết thương như hắn, chỉ khác hắn bị chó nhỏ cắn, còn Thư Nỉ bị hắn đâm . Tiếng khóc rống vang lên trong núi sâu yên tĩnh , không ai nghe thấy, chỉ có tiếng vọng vang lên vô tận.

Sau đó, hắn liền nhổ hết hoa Thư Nỉ gieo trồng. Dẫm lên những mầm xanh mới nhú, cũng giết đi Hỉ Vượng Thư Nỉ yêu thương nhất .

Một tay chế tạo giấc mộng đồng thoại cho quãng đời còn lại, lần thứ hai bị hắn tự tay phá tan trở thanh luyện ngục.

——————————

Như nguyện tham gia lễ hội đấu trâu, Liên Qua Nhã cũng không gia nhập đội ngũ bị trâu đuổi trên phố lớn ngõ nhỏ .

Đơn giản bởi vì Chiêm Triều Tông lấy cái chết để ngăn cản cô, cô chưa từng thấy hắn khẩn trương như vậy . Những con trâu đực hung hãn ở dưới đang đuổi theo mấy trăm người đàn ông lực lưỡng, vải đỏ phất phới đầy đường hấp dẫn tính chống đối của trâu đực, sừng trâu có thể đem người sống sờ sờ cắm chết.

Tiếp thu giáo dục văn nhã , dù hắn đã làm qua những chuyện quá mức bạo lực so với nhận định của người thường, nhưng hắn cũng chưa bao giờ gặp qua cảnh tưởng huyết tinh như thế , cũng tuyệt không cho phép cô xuống phía dưới tham gia hoạt động nguy hiểm như vậy .

Nhưng cô tới Tây Ban Nha chính là vì mục đích này, cố ý chọn ngày tổ chức lễ hội đấu trâu, cho nên hắn vì khẩn trương mà gây gỗ với cô một trận, cuối cùng cầm dao nhỏ để ở trên cổ mình uy hiếp cô, muốn đi tham gia cái hoạt động này thì cắt cổ hắn trước đi.

Liên Qua Nhã cho rằng hắn điên rồi, không nhịn được mà cười to ra .

Rõ ràng là chuyện vô cùng nghiêm túc , lại bị một trận tiếng cười của cô đánh bại , không hề còn chỗ cho hắn thi triển.

Cô cười đến mức ngửa tới ngửa lui, ôm bụng té ngã ở trên sô pha, dùng ngón tay sờ soạng khóe mắt chảy ra nước mắt, thanh âm nói chuyện đều mang theo tiếng cười cũng thở không nổi.

“Em cười cái gì.” Tay cầm dao nhỏ dùng sức nắm chặt, hướng lên trên cổ cô lung lay hai lần, dùng thanh âm hết sức nghiêm túc chất vấn: “Em cảm thấy anh đang nói giỡn sao!”

“Không phải. Không phải.” Cô lâu nước mắt ở khóe mắt, miệng cười đến cứng đờ không khép kín được, vỗ vỗ khuôn mặt mình: “Anh vậy mà dùng cách tự sát uy hiếp em, nếu em thật sự muốn anh chết, có phải anh liền cầm dao tử hướng lên cổ mình cắt xuống hay không a?”

“Em muốn anh chết?” Đầu óc hắn đại khái là quá mức kinh ngạc, dại ra hỏi lại vấn đề khó có thể tin này.

Phòng khách sạn ở lầu 2 , phòng hình tứ giác độc đáo, có 5 cửa sổ sát đất, từ bên ngoài truyền đến các tiếng đàn ông cùng phụ nữ thét chói tai.

Là đôi tham gia chơi đã chạy đến rồi !

Liên Qua Nhã vội vàng từ trên sô pha đứng dậy, chạy tới trước một cái cửa sổ sát đất, nắm lan can hưng phấn thò người ra ngoài xem, con đường này rất hẹp, là một cái hẻm nhỏ không đủ 3 mét , cũng có rất nhiều người ở khách sạn đối diện đều dò đầu nhìn xuống xem.

Toàn bộ đường phố đều tung bay quốc kỳ Tây Ban Nha , còn có khăn quàng cổ màu đỏ được nắm trong tay họ vẫy vẫy về phía những người đang chạy vội dưới lầu cổ vũ cố lên, mắt cô liếc nhìn bức màn màu đỏ bên cạnh , cầm lấy làm theo mọi người , trong miệng gọi ầm ĩ thét chói tai.

Thiếu nữ vui mừng, ghé vào trên lan can cười to múa may.

Trâu đực chạy vội với tốc độ cực nhanh, trong phút chốc liền biến mất không thấy, phía sau có một đám người mặc áo thun màu trắng đi theo, có người cầm nước trái cây đong đưa phun tung toé ở không trung, tiếng cười hung hăng ngang ngược, vô cùng hồn hậu .

Chiêm Triều Tông thật cảm thấy điên rồi, dao nhỏ để ở trên cổ cũng chậm rãi buông xuống, ngóng nhìn người trên lan can, sau khi đàn trâu rời đi , cũng vẫn thoải mái cười lớn như cũ .

Cô thật sự rất thích, ít nhất hắn cảm thấy so với thích hắn thì cô thích cái này hơn rất nhiều.

Bình luận (0)

Để lại bình luận