Chương 150

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 150

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh là:
Ánh đèn tối tăm lập lòe, hồ nước lạnh băng, phần mộ bỏ hoang.
Là vách tường loang lổ đổ vỡ, đóa hoa héo tàn trong nháy mắt.
Cũng là búp bê vải bị chặt đầu, bị vứt bỏ.

Chiếc vòi nước cũ kĩ bị hỏng, nước trong vòi tích tách nhỏ giọt dần dần đồng bộ với nhịp đập trái tím đang hoảng loạn của Chi Đạo, đồng tử của cô cũng thu nhỏ. Không gian khép kín im lặng chỉ có mỗi hai người, vậy mà Chi Đạo lại chẳng thể nghe thấy tiếng hít thở của Minh Bạch.
Chi Đạo rùng mình, cả người cô bị bao phủ bởi nỗi sợ hãi, cô không ngừng lùi vào góc tường, tránh xa hơi thở lạnh lẽo bức người của thiếu niên.
Minh Bạch đứng tại chỗ bất động, hơi nâng cầm, ánh mắt như thợ săn nhìn chằm chằm con mồi.
Giọng nói khàn khàn như vừa mới hút thuốc.
“Lại đây.”
Minh Bạch tăng áp lực. Không khí đè nén như biến thành thực thể là những đám mây đen, lấy anh làm trung tâm, áp suất hình thành cơn lốc như muốn cuốn bay mọi thứ bên ngoài. Ở khu vực này, anh là quốc vương độc nhất vô nhị.
Chi Đạo bị ép đến không thể hô hấp, tim càng đập nhanh hơn, yết hầu khô rát, tay chân mềm nhũn. Từ cơ thể đến linh hồn đều muốn thuần phục anh.
“Không nghe thấy sao?” Giọng Minh Bạch càng trầm xuống.
Chi Đạo bị áp suất của anh dọa sợ đến không nói lên lời.
Dường như Chi Đạo đang nhìn thấy một Minh Bạch hồi mới quen: Dưới cái mũ xám là gương mặt tuấn tú, khí chất lạnh nhạt cao lãnh, người sống khó gần, khiến mọi người vừa sợ hãi lại vừa muốn đến gần.
Đơn thuần? Lạnh nhạt?
Giả mù mưa sa! Che giấu thật sâu!
Ngày thường thì luôn trưng ra dáng vẻ nghiêm túc đứng đắn, khắc chế, thẹn thùng. Đến lúc chân chính làm tình thì lại vô cùng thô lỗ, lời cợt nhả tán tỉnh có thể nói hết bài này đến bài khác.
Mấy ngày nay, Minh Bạch hoàn toàn không màng đến cảm nhận của cô, luôn dùng những tư thế khiến cô cảm thấy thẹn nhất để đút ‘thức ăn tươi’ vào miệng dưới của cô. Anh không chỉ mạnh mẽ đâm vào mà còn liều mạng chui vào chỗ sâu nhất trong hang động, quyết tâm lấp đầy đến đỉnh, đâm cho ngũ tạng lục phủ của Chi Đạo lộn tùng phèo.
Sắc tình đến mức không ai chịu được.
Thiếu niên xinh đẹp quỷ quyệt không kiên nhẫn gãi gãi tóc, khuôn mặt tuấn tú sắc bén, ánh mắt đen kịt yên lặng như nước giếng sâu. Lông mi dài hơi rũ xuống, tại thành bóng ma trên gương mặt anh. Minh Bạch rũ mắt, che giấu tất cả suy nghĩ, cả người tỏa ra vẻ bí ẩn nguy hiểm, bước chân nặng nề chậm rãi đi về phía Chi Đạo, mỗi bước đều như đang dẫm lên trái tim cô
“Đừng.. Đừng”
Chi Đạo càng sợ hãi, khí áp tỏa ra từ người anh ép cô đến vực thẳm, tâm trí có dấu hiệu rạn nứt.
Bởi vì, Chi Đạo chợt nhớ ra, Minh Bạch đã từng mặt không đổi sắc, dùng dao cắt qua tai trái của cô. Hiện tại, anh lại biến thành kẻ điên trước đó, Chi Đạo vốn nhát gan, lúc này cô thật sự sợ Minh Bạch sẽ mất trí mà hủy hoại cô.
Ví dụ như: Ấn đầu cô vào bồn cầu, dìm cô chết đuối.
Dáng người cao lớn của Minh Bạch đã hoàn toàn che khuất cơ thể nhỏ xinh của Chi Đạo, bị bóng anh bao trùm, Chi Đạo sụp đổ, chậm rãi ngồi xụp xuống, sợ sệt cầu xin.
“Minh… Minh Bạch… Thật xin lỗi.”
Vì sống sót, con người sẽ vứt bỏ mọi quy tắc, giới hạn, không ngừng hèn mọn đặt mình vào vị trí thấp để cầu xin.
Gương mặt Minh Bạch vẫn không để lộ cảm xúc gì, anh để mặc Chi Đạo ngồi xổm xuống, tay phải lỗ mãng xốc váy cô lên.
Chi Đạo không phòng bị đột nhiên tiếp xúc trực tiếp với mặt đất. Sàn nhà nhà vệ sinh cũng giống như Minh Bạch lúc này, lạnh lẽo như băng tuyết.
Hơi thở nam tính sát lại gần má cô, ngữ khí nhu hòa.
Minh Bạch nói: “Em ngoan một chút, không tốt sao?”
Khi nói chuyện, con dao trong tay anh dọc theo đường cong xương chậu của cô, nhẹ nhàng lướt trên làn da, cảm giác rùng rợn lạnh lẽo như có con rắn bò qua. Con dao lưu loát cắt một đường trên quần lót của Chi Đạo, Minh Bạch kéo rách quần lót thành hai mảnh theo lỗ hổng, ném nó vào thùng rác. Mũi dao lạnh băng cũng nhờ thế mà trực tiếp dán vào hai mảnh môi thịt ấm áp của Chi Đạo, dường như thiếu niên đang vẽ tranh, mũi dao là ngòi bút, chậm rãi lưu chuyển, lên một đường, xuống một đường.
Mũi dao lạnh băng sắc nhọn khiến Chi Đạo lạnh cả người.
Cô run rẩy hỏi: “Anh anh muốn… Làm gì?”
Minh Bạch dừng mũi dao ở khe hở khép chặt giữa hai mảnh môi thịt.
Ngọn lửa thất vọng hỏa thiêu biến anh thành một con người khác. Trái tim yêu thương nhiệt tình bị hắt hủi rơi vào vực sâu không đáy, phẫn nộ thống khoái thiêu đốt sự đau lòng anh dành cho Chi Đạo. Dù sao con người trong cơn tức giận thường hay đánh mất nhân tính, chỉ còn lại bản năng nguyên thủy.
Minh Bạch tình nguyện để Chi Đạo vì mình mà đau khổ sụp đổ.
Ánh mắt thiếu niên âm u hỏi cô: “Biết bông hoa sa mạc là gì không?”
Trái tim Chi Đạo run rẩy bất an: “Cái … cái gì?”
Anh cúi đầu, nhìn hạ thể dán trên sàn nhà lạnh băng của Chi Đạo: “Nó còn có một cái tên gọi khác, là lễ cắt quy đầu (1).”
(1): Cắt âm vật (Female genital mutilation – FGM), còn được gọi là cắt bao quy đầu, nghi lễ cắt bỏ trực tiếp một số hoặc tất cả các cơ quan sinh dục ngoài của phụ nữ bằng một lưỡi dao cạo hay dao thông thường, khi có hoặc không gây mê. Theo số liệu thống kê của UNICEF 2016, đây là thủ tục man rợ vẫn còn tồn tại ở một số nước châu Phi, châu Á, và một số quốc gia ở Trung Đông. Có hơn 200 triệu phụ nữ đã phải trải qua nghi lễ này, tập trung chủ yếu ở 27 nước châu Phi như Yemen, Iraq Kurdistan, 80 – 98% thuộc nhóm tuổi từ 15 – 49 tại Djibouti, Ai Cập, Eritrea, Guinea, Mali, Sierra Leone, Somalia và Sudan.
Độ tuổi thực hành FGM khác nhau, từ sau khi sinh đến tuổi dậy thì, tuỳ theo các bộ tộc, quốc gia. Có nơi thực hành rất sớm trước 5 tuổi, có nơi lại rất muộn.
Minh Bạch rút dao ra, mũi dao đưa lên viên âm đế nho nhỏ lộ ra giữa cánh môi.
Nước tiểu run rẩy phun ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận